⬅ Trước Tiếp ➡
Người phụ nữ trong sáng bảo thủ như vậy, nếu biết bản thân chỉ là một người thay thế, hơn nữa còn là một người thay thế sắp bị vứt bỏ, thì liệu cô sẽ phản ứng như thế nào? Chung Hiện Yến hoàn toàn không dám nghĩ đến.
Khuất Lưu Thâm một mình trở lại chung cư mình ở, gọi điện thoại cho Lục Chấn. "Có tìm được cô ấy không? Ừ, A Yến nói cô ấy không trở về, có lẽ là trốn ở đâu khóc rồi, cậu lại tìm kỹ xem, một chút nữa nếu có thêm tin tức gì thì lại báo cho tôi biết."
Một câu có lẽ là trốn ở đâu khóc rồi hàm chứa niềm thương tiếc và yêu thương vô hạn, tiếc là Lục Chấn còn đang hoảng loạn, không nghe ra được giọng điệu này.
Biểu hiện của La Lam không chỉ được Lục Chấn nhìn thấy trong mắt, mà ngay cả Khuất Lưu Thâm cũng nhìn thấy rõ ràng. Bọn họ đều cho rằng, sau khi Khuất Mẫn Ân theo người nhà di cư sẽ không bao giờ trở lại nữa, dù cho Chung Hiện Yến có đau khổ cầu xin nhưng Khuất Mẫn Ân cũng không đồng ý ở lại. Nhưng mà đến cuối cùng, cô ta vẫn tính về nước định cư.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về truyensacfull.com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của truyensacfull.com fanpage. Mong bạn hãy đọc ở
Vậy thì La Lam nặng tình nặng nghĩa với Chung Hiện Yến thì phải làm sao? Cô hoàn toàn không biết đến sự tồn tại của Khuất Mẫn Ân, cũng không ai lắm miệng mà kể lại chuyện cũ này cho cô. Mọi người đều cho rằng Khuất Mẫn Ân đã là quá khứ, ai mà ngờ được là cô ta sẽ trở về chứ?
La Lam là được Chung Hiện Yến chủ động theo đuổi, cũng không phải là những người phụ nữ vì tiền, hoặc vì mê luyến vẻ bề ngoài mà chủ động sáp lại gần. Cô vô tội, bị động mà trở thành bạn gái của Chung Hiện Yến, bây giờ lại càng vô tội, sắp bị Chung Hiện Yến đá đi, nhường chỗ cho cô bạn gái thật sự.
Chỉ nghĩ đến điều này thôi đã đủ làm người khác đau lòng, càng miễn bàn đến Khuất Lưu Thâm, người luôn dõi theo từng hành động của cô, không biết từ khi nào, ánh mắt đã không thể rời khỏi cô được.
Anh ta tắm rửa, thay quần áo, cầm chìa khóa xe, rời khỏi chung cư.
==========================
Chung Hiện Yến lái xe loanh quanh ở bên ngoài, không ngừng gọi điện thoại cho La Lam nhưng cô vẫn luôn tắt máy, mãi một lúc sau, mới khởi động lại.
"Em đang ở đâu? Em đi đâu rồi? Đã trễ vậy rồi mà còn chưa về, nhỡ xảy ra chuyện thì biết phải làm sao?" Lời nói anh hùng hổ dọa người, không hề có thái độ chột dạ, hối lỗi nhận sai khi chọc người ta khóc bỏ đi.
Đầu dây bên kia truyền tới giọng nữ dịu dàng, ngữ điệu bằng phẳng mềm nhẹ. "Em đi siêu thị mua chút đồ, đã về đến nhà rồi." Nếu không phải nghe được sự run rẩy trong giọng nói của cô thì anh ta hoàn toàn không thể nhận ra cảm xúc khác lạ của người phụ nữ ấy.
Chung Hiện Yến mở miệng, đang định truy hỏi vì sao cô không khởi động máy thì nghe được giọng nói run rẩy của cô. Anh ta mềm lòng, thấp giọng trả lời một câu Anh về luôn đây", rồi cúp máy.
Anh ta dừng xe ven đường, buông bàn tay đang nắm chặt tay lái ra, ngửa đầu, tựa lưng vào ghế ngồi, nhắm mắt lại.

⬅ Trước Tiếp ➡