Khi cô đặt vào trong bát cho Chung Hiện Yến thì lập tức bị anh ta đẩy ra. "Ăn cái gì mà ăn chứ! Phiền muốn chết, cút ngay!"
Anh ta đột nhiên rít gào tức giận, dọa cô sợ hãi, đôi mắt rưng rưng vô tội, long lanh mà nhìn Chung Hiện Yến, không biết phải làm sao.
"Không sao cả, tự cậu ta đang nổi nóng, không phải nhằm vào em đâu." Người bạn thân vừa nói chuyện thay cô, vội vàng lên tiếng an ủi.
"Lục Chấn!" Khuất Lưu Thâm đen mặt, mắng người đàn ông kia.
Điều này lại làm La Lam ngừng lại, cũng phát hiện ra điều không thích hợp. Cô đoán được là có liên quan đến mình, nhưng lại không biết tình huống cụ thể là gì. Lông mi của cô, lập tức đẫm nước, cô thấp giọng nói xin lỗi, rồi cầm túi xách, nhanh chóng ra khỏi phòng riêng.
Lục Chấn căm tức nhìn Chung Hiện Yến và Khuất Lưu Thâm, mở cửa ra chạy theo.
"Cậu tức giận với cô ấy làm cái gì? Không phải đã nói là phải nói chuyện dịu dàng sao?" Khuất Lưu Thâm tỏ ra khí thế không giận mà uy, trong nhóm nhỏ này, anh ta vẫn luôn là người cầm đầu, mọi người đều ngầm coi anh ta là lãnh đạo.
Chung Hiện Yến nhắm mắt lại, suy sụp mà tựa lưng vào ghế ngồi.
Ai nhìn cũng có thể biết được Chung Hiện Yến có để bụng với La Lam, cho nên mới lâm vào cục diện tiến thoái lưỡng nan. Nếu Khuất Mẫn Ân khăng khăng muốn ở lại nước ngoài không trở lại, nếu lúc trước anh ta không cầu xin Khuất Lưu Thâm giúp đỡ để hai người nối lại tình xưa, nếu anh ta không nhìn thấy khuôn mặt La Lam, vừa gặp đã yêu, lập tức mãnh liệt theo đuổi, thì sẽ không diễn biến thành tình trạng hiện giờ.
"Tớ thấy A Chấn thật sự thích La Lam, chúng ta nên chuẩn bị sẵn tâm lí, sau khi A Yến chia tay với cô ấy, liệu cô ấy có chấp nhận Lục Chấn không? Nhỡ đâu chấp nhận rồi, về sau chúng ta ở chung như thế nào?" Nhóm bạn đối diện với tình huống này đều lắc đầu bất lực.
"Cô ấy sẽ không chấp nhận A Chấn đâu." Khuất Lưu Thâm nói một cách chắc chắn, lại không hề giải thích vì sao anh ta lại có thể khẳng định như thế.
Chung Hiện Yến thở phào. "Cô ấy sẽ không chấp nhận A Chấn đâu."
Tính cách La Lam, anh ta là người rõ ràng nhất. Lúc đầu anh ta theo đuổi cô rất vất vả, rất gian nan. Nếu không phải cô là người có khuôn mặt giống Ân Ân nhất mà anh ta từng thấy thì nhất định anh ta sẽ không chống đỡ được mà từ bỏ việc theo đuổi cô.
Cô rất cố chấp, khuôn phép, bảo thủ, cô toàn tâm toàn ý, chỉ muốn tìm một người để gả cho, làm một bà nội trợ bình thường, giúp chồng quán xuyến nhà cửa, chăm lo con cái.
Bản thân anh ta phải tốn ba năm để cô thích ứng được cái giới này, để cô chấp nhận anh ta, thậm chí là đồng ý phát sinh quan hệ với anh ta, coi anh ta như là người thân cận nhất, hỏi han ân cần, ngoan ngoãn phục tùng anh ta.
Nếu anh ta chia tay cô thì nhất định là cô sẽ không thể chấp nhận được đả kích này, nhẹ thì đi xa tha hương, nặng thì sống không còn gì luyến tiếc. Cho nên Chung Hiện Yến vẫn luôn không dám đề cập đến chuyện Ân Ân sắp về, anh ta không dám.