⬅ Trước Tiếp ➡
Lục Chấn lướt qua thân hình trần trụi trắng nõn của cô, dấu vết tình dục cũ mới đan xen, có thể nhìn thấy rõ ràng trình độ Chung Hiện Yến yêu thương cô. Tuy là hoa huyệt cô không bị làm tới mức thâm sạm, lỏng lẻo, nhưng vẫn có thể nhận ra là thường xuyên được ghé thăm, màu sắc không còn non mềm tươi đẹp như thuở còn thiếu nữ nữa. Nhưng mị thịt đã từng bị khai phá nhiều lần rất dễ dàng mà bị kích thích đến cao trào, sức lực co rút kẹp chặt cũng lợi hại hơn.
Anh ngậm lấy trêu chọc cánh hoa cô, vê mạnh liếm nhẹ, làm cô liên tục cao trào, ngay cả tiếng địa phương uyển chuyển dễ nghe cũng được thốt ra ngoài.
Lục Chấn nghe không hiểu, chỉ cảm thấy âm điệu kia cực kì mê người, dễ nghe tới mức lỗ tai đều ngứa ngáy.
Thật ra, La Lam đang nói: "Trước kia, khi em trai muốn uống sữa cũng sẽ coi chị như mẹ mà hút sữa, nhưng mà thằng bé lại không giống như người này, bò giữa hai chân mình như thế. Đừng mặc kệ anh ta nữa, mau tỉnh táo lại đi! Anh ta không phải là em trai!"
Cô đang tự cảnh cáo mình nhưng không có tác dụng gì hết, cô vẫn bị Lục Chấn làm cho đầu óc mơ hồ, mặc anh bài bố.
Khi xuống xe, chân cô đều đã mềm nhũn.
"Chị gái, để em đỡ chị lên lầu." Lục Chấn cười tủm tỉm mà nói.
La Lam nghe được anh kêu mình là "chị gái", tinh thần chấn động, một lát sau, cô nhẹ giọng mà nói: "Đừng gọi tôi là chị gái* nữa."
Lục Chấn nhíu mày.
"Gọi tôi là chị gái* đi, tôi thích anh gọi tôi là chị gái."
*Giải thích: "Chị gái" ở phía trên là 姊姊 (tiếng toàn dân, tiếng phổ thông), còn "chị gái" ở phía dưới là 阿姊 (tiếng địa phương của nữ chính).
Lục Chấn nhoẻn miệng cười.
================================
"Chị ơi, chị ơi! Chị đang ở đâu?"
La Lam đang trốn ở chỗ sườn núi mà ngủ gật lại bị em trai đánh thức. "Ở đây."
Một cậu trai 15, 16 tuổi xông tới, lộ ra nụ cười xán lạn như ánh mặt trời. "Lại đang trốn Lâu Lâu sao?!"
"Là La Lâu." Bọn họ ở nơi này, tất cả đều là họ La, quan hệ thân thích rất rắc rối, thường thường, sau khi lớn lên đều phát sinh ra chuyện họ hàng gần kết hôn với nhau. Nhưng mà sau khi những cuộc hôn nhân giữa những người gần trực hệ xảy ra thì vấn đề con cái được sinh ra, ít nhất là vài thập niên gần đây, trước nay chưa từng nghe nói tới.
Mẹ cô nói, có thể là do khi sinh ra phát hiện có vấn đề nên lập tức chôn sống, xong việc thì nói là đứa bé không thể sống sót được. Nhưng mà bọn họ cũng không nghe nói là nhà ai có tình trạng trẻ con mất ngay sau khi sinh, cho nên cách nói của mẹ cô cũng không khả thi lắm.
Em trai chạy tới trước người cô, ngã vào trong lòng cô, ngửa đầu hôn lên môi cô. "Mẹ nói trong thôn không có chuyện chị em kết hôn, chỉ có anh em thôi. Anh em thì được, vậy vì sao chị em lại không được?"
Mặt La Lam ẩn chứa ý cười, xoa xoa gương mặt cậu. "Bởi vì chị lớn tuổi hơn em nha! Chị sẽ chết sớm hơn em, đương nhiên là mẹ sẽ không đồng ý. Nếu chị chết thì sẽ không còn ai chăm sóc em nữa!"
Em trai ôm cô không bỏ. "Không sao! Em chỉ thích chị thôi, chị là cô dâu của em, chỉ cần chị thôi, không cần những người khác."

⬅ Trước Tiếp ➡