⬅ Trước Tiếp ➡

"Thành thật sẽ được khoan hồng, vì cái gì mà khuya như vậy mới về nhà?" Hắn nhìn bề ngoài có chút tự tiện, trên một tai còn đeo chiếc khuyên màu đen, thật giống một tên lưu manh đẹp trai.
"Còn có thể làm gì, đóng phim chứ đi đâụ" Lâm Tiêu Tiêu nói dối mặt không đỏ tim không đập, huống chi cô nói cũng được cho là nửa sự thật.
"Lâm Bạch Thuật, anh là anh trai em chứ không phải ba em, tay anh quản thật là rộng."
"Em còn biết anh là anh trai em cơ đấy."Lâm Bạch Thuật giơ tay lên chính là một cái tát, hung hăng mà đập vào gáy của cô.
"Đã nói bao nhiêu lần, nếu đóng phim về trễ, kết thúc thì điện thoại cho anh, anh tới đón em về. Thời buổi này không an toàn, em là con gái chân yếu tay mềm..."
"Vâng, vâng, vâng, em biết rồi, khổ lắm, nói mãi." Lâm Tiêu Tiêu không kiên nhẫn mà đánh gãy lời hắn nói, không thèm rửa tay, trực tiếp kéo cái tô qua. Miệng cắn mì sợi, mơ hồ nói không rõ, "Hơn nữa hiện tại mới 8 giờ tối thôi thưa ông già, hứ, làm gì mà khuya?"
"Con gái con lứa, ăn nói thô lỗ vừa vừa."Lâm Bạch Thuật trừng mắt liếc một cái, tùy tay rút tờ giấy ăn nhét vào tay cô. Lâm Tiêu Tiêu "Xì xụp" mà ăn mì, vẻ mặt cười ngây ngô.
"Đúng rồi, cuối tuần ba mẹ sẽ cùng nhau lại đây." Lâm Bạch Thuật lấy mấy miếng thịt bò từ tô của mình, bỏ vào tô của cô, "Chủ yếu là ba muốn tới hội thảo ở trường đại học, mẹ không yên tâm ba đi một mình cho nên cũng theo lại đây."
"Cái gì " Lúc này, Lâm Tiêu Tiêu đến tâm tư ăn cơm cũng mất sạch. Cô là diễn viên đóng cảnh nóng, cả nhà cũng chỉ mình Lâm Bạch Thuật là biết tình hình, ba mẹ mơ hồ nghĩ cô đang làm ở công ty bình thường. Cô đáng thương hề hề mà túm chặt tay áo Lâm Bạch Thuật "Anh, làm sao bây giờ? Chuyện của em tuyệt đối không thể để bọn họ phát hiện huhu "
Lâm Bạch Thuật liếc khinh bỉ thêm vài cái, nhẹ nhàng bâng quơ mà nói "Em lúc trước quyết định gia nhập ngành này, hậu quả cũng chưa thèm suy nghĩ sao?"
"..."Lâm Tiêu Tiêu quả thực khóc không ra nước mắt.
Suốt một đêm, Lâm Tiêu Tiêu nằm ở trên giường trằn trọc khó ngủ, phiền muộn suy nghĩ cách ứng phó với ba mẹ. Đặc biệt là mẹ cô rất thích đối với hoàn cảnh công việc luôn dò hỏi tới cùng, thời điểm tới thăm lần trước, còn đánh du kích giả bộ chờ đón cô tan tầm dưới công ty, thậm chí còn mua đồ ăn tặng cho từng đồng nghiệp của cô. Rối rắm nửa ngày, cuối cùng vẫn lấy ra di động, gọi điện cho Phó Hi.
"Mới sáng sớm đã muốn sao?" Thanh âm khàn khàn nam tính từ đầu kia di động truyền tới bên tai, Lâm Tiêu Tiêu nhịn không được mắt trợn trắng như cá chết.
"Mới không phải, em là có chút chuyện muốn nhờ anh."
"Em nói đi."
"Có thể cho em ở công ty anh tạm thời làm mấy ngày được không, chức vị này nọ gì đều được, em cũng không cần tiền lương, chỉ đành phiền toái anh vài ngày thôi." Lâm Tiêu Tiêu nói nhanh, trong lòng thấp thỏm, cô vô cùng khẩn trương. Vì quan hệ của mình với Phó Hi đơn giản mà vi diệụ Từ đầu đến cuối đều chỉ là bạn giường, bọn họ không hề hỏi đến cuộc sống riêng tư của người kia. Cô đột nhiên lúc này nhờ giúp đỡ, đã xem như vượt rào.
"Có thể." Phó Hi đáp ứng rất sảng khoái, "Buổi sáng 10 giờ, địa chỉ anh gửi cho em, cụ thể gặp mặt rồi nói."
"A?"Lâm Tiêu Tiêu sửng sốt, cô đã chuẩn bị tâm lý bị từ chối, mấy lý do trong đầu còn không cần dùng tới, Phó Hi đáp ứng rồi?
"Đừng đến trễ." Anh nói xong câu này, liền cúp điện thoại.


⬅ Trước Tiếp ➡