⬅ Trước Tiếp ➡
Khi Từ Lập Trạch dừng lại chờ đèn đỏ, anh nhìn cô một cái. Tô Dương vội vàng giải thích, "Vì viện phí được tính theo bậc thang, mẹ tôi mới bắt đầu hóa trị, không biết sẽ phải đổi bao nhiêu loại thuốc nên tôi tính toán theo..."
Từ Lập Trạch ngắt lời cô, "Một triệu, sáng thứ Tư, mười giờ, tại Cục Dân chính đường Phong Lâm, được chứ?"
Tô Dương nghĩ rằng Từ Lập Trạch sẽ cho rằng cô đòi hỏi quá nhiều nhưng thật ra điều khiến anh ngạc nhiên lại là cách cô có thể đưa ra con số chính xác đến từng vạn.
"Đ… được." Tô Dương ngập ngừng gật đầụ
Cô không ngờ toàn bộ quá trình lại diễn ra suôn sẻ đến vậy, suôn sẻ đến mức cô gần như quên mất rằng một triệu này là cái giá cho việc bán "sự tự dó của mình.
"Được rồi, tôi có vài điều cần lưu ý, Tô tiểu thư nghe qua một chút?" Giọng nói của Từ Lập Trạch hỏi nhưng ngữ điệu lại không cho phép ai từ chối.
"Anh nói đi." Tô Dương theo phản xạ dựa lưng vào ghế da.
"Thứ nhất, chúng ta kết hôn là kết hôn thật, giấy đăng ký kết hôn là thật, quan hệ vợ chồng cũng là thật. Tất nhiên, sau khi cô chuyển đến sống cùng, chúng ta sẽ ở riêng phòng, cô có thể yên tâm về điều này."
Thấy Tô Dương chăm chú nhìn mình, Từ Lập Trạch tiếp tục nói, "Trước khi đăng ký kết hôn, chúng ta sẽ làm hợp đồng tài sản. Chúng ta chỉ đăng ký kết hôn mà không tổ chức tiệc cưới, không có lễ cưới, không có ảnh cưới. Tuy nhiên, sau này có thể sẽ có một số sự kiện cần cô tham dự cùng tôi. Tất nhiên, nếu cô cần tôi đi cùng cô để gặp họ hàng, người thân vào dịp lễ Tết, cứ lên lịch trước, tôi sẽ sắp xếp."
"Không cần đâụ" Tô Dương nghe xong liền nhẹ nhàng đáp.
"Gì cơ?" Từ Lập Trạch đang tập trung lái xe, không nghe rõ cô nói gì.
"Tôi nói không cần, ngoài mẹ tôi ra, tôi không còn người thân nào khác. Hay là... anh muốn ăn Tết với ba tôi và Tô Thiến?"
Nhắc đến người nhà họ Tô, nét mặt Tô Dương trở nên cứng nhắc.
Từ Lập Trạch không trả lời, chỉ chỉ vào hộp đựng đồ ở trung tâm xe, "Trong đó có danh thiếp của tôi, cô lấy một tấm rồi lưu số điện thoại của tôi lại đi. Sau đó gửi cho tôi số tài khoản ngân hàng của cô, tôi sẽ chuyển tiền ngay."
Tô Dương làm theo lời anh, nhẹ nhàng mở hộp đựng đồ, lấy ra một hộp danh thiếp màu trắng từ trong ngăn được sắp xếp rất gọn gàng, rồi rút ra một tấm.
Khi đóng nắp hộp lại, cô đã quen với nhiệt độ trong xe và thái độ lịch sự, nho nhã của Từ Lập Trạch cũng khiến cô thoải mái hơn nhiềụ
Không gian yên tĩnh khiến suy nghĩ của Tô Dương trôi dạt, bất chợt, cô tò mò hỏi Từ Lập Trạch, "Anh Từ, tại sao anh lại muốn... kết hôn với tôi?"
Đúng lúc xe gặp đèn đỏ, Từ Lập Trạch nhẹ nhàng đạp phanh, sau đó quay đầu nhìn thẳng vào đôi mắt trong sáng như sao của Tô Dương, không chút giấu giếm, "Tôi cần giấy đăng ký kết hôn để đổi lấy 10% cổ phần của công ty."
"Phải là... kết hôn với người nhà họ Tô sao?"
Tô Dương cảm thấy ngạc nhiên. Trong ấn tượng của cô, công việc kinh doanh của Tô Tuyền Thịnh có lẽ khá tốt nhưng chắc chắn không đến mức khiến người khác phải ra sức kết thân như vậy.

⬅ Trước Tiếp ➡