Trưởng y tá đi cùng cô đến tận thang máy rồi không kìm được mà nói thêm "Tô Dương này, chị biết em còn trẻ, một mình gánh vác như vậy không dễ dàng gì, chúng tôi đều hiểụ Nhưng mấy hôm nữa là cuối tháng rồi, bệnh viện cũng có quy định, phía tài chính..."
"Em hiểu mà, trưởng y tá. Em đã vay được tiền rồi, chị yên tâm, trong mấy ngày tới em sẽ đi đóng viện phí."
Tô Dương hiểu rằng trưởng y tá nhắc đi nhắc lại như vậy là vì quan tâm, dù gì bệnh viện cũng không phải là tổ chức từ thiện, chữa bệnh cần tiền, đó là lẽ dĩ nhiên.
Lại một lần nữa bước ra khỏi tòa nhà bệnh viện, ngoài trời mưa lớn đã tạnh.
Chiếc điện thoại trong túi áo lại một lần nữa rung lên điên cuồng. Tô Dương lấy điện thoại ra xem, hàng chục cuộc gọi nhỡ đầy ác ý của Tô Thiến đã làm hao không ít pin của điện thoại cô.
Lo sợ điện thoại sẽ hết pin trước khi cô phỏng vấn xong, Tô Dương do dự vài giây rồi quyết định nghe cuộc gọi từ Tô Thiến.
Giọng nói bén nhọn, chói tai vang lên từ đầu dây bên kia, Tô Thiến mở miệng là tuôn ra những lời thô tục và vô giáo dục như thường lệ.
"Tô Dương, tôi khuyên chị tốt nhất nên biết điều một chút, trước khi làm gì hãy suy nghĩ kỹ về thân phận không đáng gì của mẹ chị và cả năng lực của chính chị. Đừng có mà cố chấp, đó chính là số mệnh của mẹ con chị "
Vừa mở miệng là một tràng đe dọa, sau đó Tô Thiến mới làm ra vẻ thương hại nói thêm "Chị không phải muốn tiền sao? Tôi có thể bảo ba chuẩn bị cho chị. Chị cần bao nhiêu, một trăm hay hai trăm triệu? Chị có thể đến lấy ngay bây giờ, tôi sẽ bảo ba viết séc cho chị ngay..."
"Không cần." Tô Dương cắt lời cô ta, nhẹ nhàng phản bác "Chuyện này chị đã bàn bạc xong với Từ Lập Trạch rồi, em không cần bận tâm."
Hầu hết thời gian Tô Dương thường lười tranh luận với Tô Thiến, nhưng điều đó không có nghĩa là cô không có chút nóng giận nào.
"Tô Dương " Tô Thiến hét lên một tiếng, rồi cười lạnh đầy châm chọc
"Chị có biết Từ Lập Trạch là ai không? Một kẻ quê mùa như chị sao có thể xứng đứng bên cạnh anh ấy? Anh ấy là thiếu gia của Tập đoàn Minh Khai đấy, một đại gia độc thân với khối tài sản hàng tỷ, anh ấy đã gặp bao nhiêu phụ nữ trong đời, nhiều hơn số muối chị từng ăn. Có biết bao người mong muốn trở thành bà Từ, chị thật không biết tự lượng sức mình, mơ mộng hão huyền rằng sau khi kết hôn anh ấy sẽ yêu chị sao?"
Tô Dương thấy Tô Thiến thật thú vị, ban đầu cô ta cứ làm bộ làm tịch trước mặt Từ Lập Trạch để nâng cao giá trị bản thân, kết quả là bị Từ Lập Trạch thẳng thừng từ chối, rồi bây giờ cô ta lại đến quấy rối cô.
Nhưng từ đầu đến cuối, Tô Dương luôn là người bị động trong chuyện này. Nếu không phải Tô Tuyền Thịnh và Tô Thiến liên tục phớt lờ cô, không bao giờ nhìn nhận nghiêm túc những lời cầu cứu chân thành của cô thì cô cũng không đến mức phải gật đầu đồng ý với yêu cầu của Từ Lập Trạch.
"Chị biết mình là ai, nhưng anh ta chắc cũng sẽ không thích em đâụ Đã vậy thì anh ta cưới ai mà chẳng như nhau?" Tô Dương hỏi ngược lại.