Chương 4
Cùng lúc đó ' cạch ' cửa phòng mở ra, dáng người cao lớn của Vương Triết bước vào, cả cơ thể anh cũng ướt nốt, ánh mắt tham lam rà quét cơ thể cô một lượt từ trên xuống dưới, vật nhỏ cũng ngóc đầu thức dậy. Cửa phòng tự động đóng lại làm người bên trong dật mình kêu lên
Á... Thầy...thầy ra ngoài đi
Tú Uyên hoảng hốt lấy váy che người nhưng phía trên chiếc áo ướt vẫn còn bó sát, chẳng khác nào không mặc gì.
Anh giả bộ cúi đầu xuống, nhưng ánh mắt vẫn liếc về cặp đùi thon thả bị lộ ra, yết hầu lên xuống.
thầy bị vòi nước làm ướt, nên cũng vào kiếm đồ.
sao thầy không sang phòng nam đi?
Cô hoảng hốt ý hỏi như muốn đuổi anh đi. Đây là lần đầu tiên cơ thể cô bị một người đàn ông nhìn, hơn nữa lại là thầy giáo của mình, thật sự rất ngại
phòng kia khoá rồi nên thầy vào đây kiếm khăn lau người.
Càng ở gần cô, lại thấy cô tựa như loã thể côn thịt anh sưng to đến khó chịu tự như sắp chọc thủng quần lao ra. Anh nhịn không nổi nữa
thầy lấy khăn rồi ra ngay
Anh luông cuống tay chân, đầu vẫn cúi xuống , tiến lại phía cô lay lục lung tung tủ quần áo kiếm khăn, rồi 'vô tình' mà vấp cả ống quần ngã nhào lên người cô. Cả cơ thể giam cầm cô với bức tường lạnh lẽo, Tú Uyên giật mình đánh rơi chiếc váy và cứ như thế ' cô bé ' của cô bị một vật nóng bỏng đè lên. Lúc anh xịch người đứng vững đã thuận tiện cho nó chà xát lên ' cô bé ' một cách trắng trợn. Không cần nhìn Tú Uyên cũng biết đó là gì, cô sợ hãi đứng im, không dám nhúc nhích , miệng mấp máy không thành lời.
Vương Triết chống tay lên tường cả cơ thể nhốt cô lại trong vòng ngực của mình, bối rồi nhìn cô run rẩy sợ hãi, đầu hơi cúi xuống chạm nhẹ môi cô, dương vật không quên ấn mạnh lên hoa huyệt một cái . Tay anh ôm lấy thân hình nhỏ bé, cố định đầu cô hôn xuống. Khi răng môi giao nhau, lưỡi anh luồn vào khoang miệng cô tìm kiếm lưỡi nhỏ mút lấy thì cô mới sực tỉnh, giật mình đẩy anh ra, tức giận la lên
thầy có biết mình đang làm gì không, mau tránh ra.
Anh cũng ngạc nhiên, vội đứng thẳng, trưng ra vẻ mặt vô tội nhìn cô
thầy...thầy xin lỗi, nhưng mà thầy khó chịu quá, thầy ...
Anh không nói tiếp , lại lao vào hôn cô ngấu nghiến, mặc cho cô dãy dụa, đánh đập vẫn không buông. Đến khi cả hai hết dưỡng khí mới thả ra, thở lên dồn dập. Vương Triết nắm tay cô đặt lên dương vật nóng rức khiến cô vội rụt tay lại nhưng bị anh ấn chặt.
em thấy không, nó cứ như vậy thì thầy làm sao chịu được , tất cả là tại em, em phải giúp nó chứ
em ...em không được Thầy thả em ra đi
Cô run run cầu xin, trong đầu cô trống rỗng không biết phải làm gì. Giá như lúc này cô ngước lên thì đã bắt gặp vẻ mặt lưu manh cùng nụ cười sung sướng của anh. Anh gỡ ngón tay cô rồi bao trùm lên dương vật của mình cách quần vải mà thở gấp vì thoải mái
Em ...làm được mà Ừm...em dùng tay giải quyết cho thầy đi Như vậy nó sẽ tốt hơn.
Em...như vậy, thầy sẽ để em đi chứ?
Đương nhiên rồi
Nói xong , Vương Triết cởi bỏ quần ra, côn thịt được giải phóng bật nảy lên. Anh bước lại ôm cô đang run rẩy đặt lên chiếc bàn gần đó rồi đặt tay cô ôm lấy côn thịt nói như ra lệnh " làm đi "
Tú Uyên bỡ ngỡ nhìn vật thể trong tay, rất dài, rất to cả bàn tay cô ôm nắm không hết đang cương cứng chía về phía cô, nó lại còn gân guốc đến sợ, xấu quá đi
1
Cô nén sợ hãi nhìn anh hỏi " phải làm thế nào ạ? "