⬅ Trước Tiếp ➡
Về đến nhà, việc đầu tiên Lâm Miểu Miểu làm là cởi quần áo đi tắm, nhân tiện giặt áo sơ mi bị Cố Tiêu làm dơ.
Hơi nóng trong phòng tắm bốc lên, Lâm Miểu Miểu nhắm hai mắt đứng dưới vòi hoa sen, mặc cho dòng nước xối lên người.
Cô có thích mối quan hệ với Cố Tiêu như bây giờ không? Nếu cứ duy trì quan hệ này thì sẽ như thế nào? Có thể bị bạn học phát hiện hay thậm chí ba mẹ biết hay không?
Anh ấy là học bá trường đại học A, nếu không phải lão hiệu trưởng nhờ anh giúp đỡ, phỏng chừng anh cũng không hạ mình xuống trường trung học. Nếu bị phát hiện thì cùng lắm anh không dạy ở đây nữa, vẫn còn những cơ hội khác chào đón anh.
Mà mình….. nếu bị phát hiện có mối quan hệ trái đạo đức với giáo viên trong khoảng thời gian cuối cấp này, cô sẽ không còn đường lui, chỉ có thể đối mặt với việc bị đuổi học. Đoán chừng cũng sẽ không có trường nào thu nhận loại học sinh có một chân với giáo viên này.
Cô không chán ghét mối quan hệ với Cố Tiêu, dù sao cô cũng là người mê cái đẹp.
Lâm Miểu Miểu tắt vòi hòa sen, cầm áo sơ mi lên muốn giặt sạch dấu vết Cố Tiêu lưu lại, nhưng lại phát hiện nó rất khó tẩy sạch.
Phải mất một lúc lâu, cô mới chà sạch dấu vết trên áo.
“Mình thề lần sau sẽ không cho anh ấy làm dơ quần áo mình nữa ”
Lời vừa nói ra, Lâm Miểu Miểu dừng lại.
“Còn có lần sau sao?”
Những ngày còn lại trong tuần, Cố Tiêu không còn gọi riêng cô đến văn phòng, cuối mỗi buổi học đều có thời gian giải đáp thắc mắc dành cho học sinh, sau khi trả lời các câu hỏi của học sinh trong lớp, anh liền rời đi.
Lâm Miểu Miểu nghe các bạn học nói rằng anh rất bận, có công việc riêng cần anh xử lý.
Kể từ ngày đó, mỗi ngày trước khi ngủ Lâm Miểu Miểu đều có thói quen kiểm tra trang cá nhân của anh trên app hẹn hò xem anh có nhấn thích cô gái nào mới không.
Mỗi khi cô phát hiện anh có nhấn thích một cô gái, trong lòng Miểu Miểu sẽ có chút cảm giác khó chịu. Trong mắt mọi người cô vẫn luôn là một đứa nhỏ ngoan, chưa từng yêu đương bao giờ, nhưng thật ra chỉ có cô biết là vì cô chưa từng gặp được người mà mình thích.
Lâm Miểu Miểu nghĩ, nếu có người mà mình thích, có lẽ cô sẽ yêu một cách điên cuồng.
Bởi vì cô chưa từng thích người con trai nào nên không biết cảm giác khó chịu này rốt cuộc là gì? Chẳng lẽ là ghen tuông? Hay ghen ghét?
Không chắc lắm.
Tới thứ sáu, chuẩn bị vào tiết học cuối cùng, Trương Hiểu Nhu đến nói cho Lâm Miểu Miểu biết tin tức mới.
“Này Miểu Miểu Cậu đã biết gì chưa? Tuần sau bắt đầu tự học buổi tối.”
“Hả? Không phải nói tuần thứ ba sau khai giảng mới bắt đầu tự học buổi tối sao? Sao lại chuyển thành tuần sau rồi?”
“Ai biết được, đúng rồi đúng rồi Tiếu Mỹ Mỹ lại đi tìm thầy Cố, mấy ngày nay vừa đến giờ giải lao là cô ta liền chạy đến văn phòng thầy Cố. Nghe nói đôi khi văn phòng chỉ có mỗi hai người bọn họ…. hí hí hí, thật thú vị nha Miểu Miểu, nói thật cho tớ nghe nào, cậu có ghen không?”
Trương Hiểu Nhu cười xấu xa nhìn Lâm Miểu Miểu.
“Không, sao lại ghen? Chỉ là tình một đêm mà thôi, tớ…. tớ không thích anh ta. Ai da, đừng có nhắc đến người kia nữa, mau chuẩn bị tiết học tiếp theo đi.”
Sau khi nghe những lời Trương Hiểu Nhu nói, Lâm Miểu Miểu bỗng nhiên cảm thấy những ngày cuối tuần không còn vui vẻ như trước.
⬅ Trước Tiếp ➡