⬅ Trước Tiếp ➡
Đến giờ tan học, Lâm Miểu Miểu thấp thỏm thu dọn cặp sách.
“Có cần tớ ở phòng học đợi cậu không? Chúng ta cùng nhau về nhà.” Trương Hiểu Nhu hỏi cô.
“Không cần đâu, cậu về trước đi.” Lâm Miểu Miểu không đành lòng để Trương Hiểu Nhu ở chỗ này đợi mình.
“Được rồi, cậu về nhà cẩn thận nhé, còn có…. nếu Cố Tiêu muốn quấy rối cậu, cậu không thích thì đừng nương tay….”
“Cậu nghĩ bậy bạ gì vậy…. được rồi, được rồi, mau về nhà đi.”
“Vậy nha, tớ về nhà trước đây, bái bai.”
“Bái bai.” Hai người cùng nhau rời khỏi lớp, Lâm Miểu Miểu đi về hướng văn phòng Cố Tiêu.
Đi tới trước cửa văn phòng, cô hít một hơi thật sâu mới gõ cửa, “Thầy Cố, em có thể vào được không?”
“Mời vào.” Một giọng nói trầm ấm vang lên sau cánh cửa.
Lâm Miểu Miểu vừa đẩy cửa vừa nghĩ Hừ, giọng nói của tra nam.
“Thầy, thầy tìm em có chuyện gì không ạ?” Lâm Miểu Miểu đứng nghiêm hỏi.
Cố Tiêu khoanh chân dựa vào trên bàn, đứng im một lúc không nói gì, sau đó hướng Lâm Miểu Miểu ngoắc ngoắc ngón tay, “Lại đây.”
Nói xong, anh ngồi xuống ghế, Lâm Miểu Miểu cẩn thận đi tới trước bàn.
Cố Tiêu vẫn không nói gì, lại móc ngón tay ra hiệu cho cô tới trước mặt.
Lâm Miểu Miểu không dám qua, Cố Tiêu cảm thấy dáng vẻ sợ sệt như con thỏ của cô thì có chút buồn cười “Tới trước mặt tôi.”
Cô không còn cách nào khác, đành phải đi tới trước mặt anh, Cố Tiêu nắm lấy tay kéo cô ngồi lên đùi mình.
Tuần đầu tiên đến trường nên học sinh bắt buộc phải mặc đồng phục, đồng phục nữ sinh gồm áo sơ mi và váy ngắn. Vốn dĩ bên trong váy có một lớp lót mỏng, nhưng Lâm Miểu Miểu vì để trông đẹp hơn mà đã cắt váy cao hơn một chút.
Mà cô cũng không mặc quần bảo hộ dưới váy đồng phục.
Cho nên bây giờ cô đang lúng túng dang chân ra, ngồi trên đùi Cố Tiêu.
Khoảng cách hai người hiện tại gần tới mức có thể nghe được tiếng thở của nhau.
“A ” Lâm Miểu Miểu kêu lên một tiếng, bàn tay Cố Tiêu từ dưới váy thò vào.
Cô vội vàng bắt lấy tay anh “Thầy Cố, chuyện này….. không tốt lắm.”
Cố Tiêu không trả lời, chỉ dùng một tay khác giữ lấy gáy cô, cúi đầu hôn lên môi cô, dần dần Lâm Miểu Miểu cũng buông tay ra, đắm chìm trong nụ hôn dày đặc.
Anh đẩy quần lót Lâm Miểu Miểu sang một bên, dùng bàn tay to xoa xoa, phát hiện âm hộ đã sớm dính đầy dâm dịch.
“Thật nhiều nước.”
Lâm Miểu Miểu mở mắt, khuôn mặt đỏ bừng vì xấu hổ.
Từ sau khi lên giường với Cố Tiêu, cô mới phát hiện thân thể mình cực kỳ nhạy cảm, cho dù chỉ hôn môi, cũng sẽ có một luồng nhiệt từ bụng nhỏ truyền tới quần lót.
Cố Tiêu chơi xấu vươn một ngón tay, thọc thọc vào, cúi đầu nhìn cô gái nhỏ ngồi trên đùi mình, “Ngoại trừ tôi ra thì đã có ai thao em chưa?”
“Hừ Cái…. cái gì? Không có.” Câu hỏi của anh làm Lâm Miểu Miểu thẳng eo lên, ngực cơ hồ dán trên người Cố Tiêu.
“Bé ngoan.” Cố Tiêu hôn lên mắt cô, lông mi run rẩy làm môi anh ngứa ngáy, anh cúi đầu nhẹ nhàng hôn một đường xuống cổ, hai tay phía sau Lâm Miểu Miểu đè cô dán chặt vào người mình.
Cố Tiêu rút tay từ dưới váy ra, sờ soạng dưới áo sơ mi, bàn tay xuyên qua lớp áo chạm lên bầu ngực, không ngừng nhéo nhéo.
Một lúc cũng từ dưới áo thò vào, lúng túng cởi áσ lót của cô.
Lâm Miểu Miểu đột nhiên cảm thấy trên người mình không còn gò bó, bàn tay trước ngực đẩy áo ngực ra, trực tiếp nhào nặn bầu ngực tròn trịa, thỉnh thoảng còn nhéo lấy đầṳ vú cô.
“Ư…. ư… ư, đừng làm thế.” Lâm Miểu Miểu bị trêu chọc không chịu nổi, cảm giác quần lót của mình đã ướt thành một đống, cô đặt tay lên ngực Cố Tiêu, muốn đẩy anh ra.
“Không thích như vậy? Vậy thì đổi cách khác.” Giọng nói Cố Tiêu tương đối trầm và có sức hút, lúc lên lớp anh cũng như vậy, không nhanh không chậm mà khiến học sinh bị cuốn theo.
Con người Cố Tiêu cũng giống như giọng nói của anh, câu dẫn lấy đối phương đi theo anh, Lâm Miểu Miểu nghĩ thầm trong lòng.
Nhìn cô gái đang thất thần trong lòng mình, Cố Tiêu nâng mông cô lên, đem cô ngồi lên eo anh, trực tiếp cúi đầu ngậm lấy núm vú cương cứng qua lớp áo.
⬅ Trước Tiếp ➡