⬅ Trước Tiếp ➡

Trác Thế Tuyết giống như một nhân viên văn phòng bình thường, nàng rất bận rộn, thực ra nàng không nổi bật trong công ty, nhưng nàng có rất nhiều việc phải làm, như người ta thường nói, ai cũng có thể đảm nhận vị trí của nàng, nàng chỉ là một con người... chỉ là một cái đinh vít. Để không bị sa thải, nàng đã làm việc tận tâm, tránh xung đột, đôi khi, ngay cả khi rõ ràng đó không phải là bổn phận của mình. Nàng chỉ vì mối quan hệ xă giao mà phải nhận những việc không phải của mình, trong tưởng tượng nàng biết mình có thể đi thẳng đến văn phòng đối phương, rồi ném hồ sơ lên ​​bàn, mắng "Mẹ kiếp, đây là việc của chính ngươi, ngươi tự mình làm đi " Đối phương sẽ nhìn nàng với ánh mắt ngạc nhiên rồi im lặng, không đẩy công việc cho nàng nữa.
Nàng biết mình có thể làm rất nhiều việc, nhưng luôn khó từ chối, đây cũng là tính cách nhẫn nhục đặc trưng của người Trung Quốc.
Hôm nay cũng vậy.
"Tiểu Tuyết, em cứ viết bản báo cáo này đi, tôi còn có việc phải làm." Lại Minh, đồng nghiệp cùng văn phòng với nàng, bước đến và đặt tài liệu lên bàn làm việc của nàng.
"Này, nhưng tôi không quen với dự án này..." Trác Thế Tuyết còn rất nhiều việc phải làm, "Còn chuyện này..."
Đây không phải là công việc của tôi. Trác Thế Tuyết muốn nói, nhưng không có âm thanh nào phát ra từ miệng của nàng
Lại Minh là nhân viên kỳ cựu của công ty, đã 45 tuổi, ngoại trừ phó giám đốc công ty, cô là người ở công ty lâu nhất.
"A? Viết tay là được, đâu có khó với sinh viên đại học như em."
"Đó không phải là ý của tôi...Tôi không..."
Lại Minh làm như không nghe thấy gì, ngồi vào bàn làm việc xem phim truyền hình.
Trong long Trác Thế Tuyết vô cùng tức giận, nhưng vì địa vị của Lai Minh ở công ty nên nàng căn bản không nói được lời nào, cũng không dám đắc tội cô ấy, nếu không nàng sẽ không thể tiếp tục làm việc trong văn phòng này.
Nàng thực sự muốn bộc phát cảm xúc thật của mình.
Hôm nay, vì báo cáo của Lại Minh mà sáu giờ chiều nàng vẫn chưa tan làm, vừa viết báo cáo vừa chán nản, nàng rất buồn vì sao mình cứ làm như vậy, phải làm những việc mình không thích.
Nhưng những lúc như thế này, nàng luôn nghĩ về những chuyện đã xảy ra từ rất lâu rồi.
"Em không tìm được việc làm." Nàng chán nản nhìn đối phương, "Đây đã là lần thứ mười em nộp hồ sơ rồi, tại sao không có công ty nào chịu nhận em?"
"Lại đây, ôm tôi một cái nào." Đối phương đưa tay về phía nàng, "Đừng chán chường như vậy, em sẽ tìm được thôi, không việc gì phải gấp gáp?"
"Em không muốn tìm nữa, em không muốn nhìn thấy ánh mắt lạnh lùng của những người phỏng vấn đó, em không muốn..." Nàng bị ôm, cảm nhận được nhiệt độ của đối phương, bởi vì quá ấm áp , nàng khóc thầm.
"Đừng khóc, đừng khóc." Đối phương mỉm cười sờ sờ mặt nàng, "Nếu thật sự không vui thì không cần tìm nữa, có được không?"
"Nhưng......"
"Tôi sẽ chăm sóc em."
Tôi sẽ nuôi em.
Câu nói này quanh quẩn trong đầu Trác Thế Tuyết, nhìn bản báo cáo đang viết dở trước mặt, nàng rơi vào hồi ức, nếu nàng không chạy trốn thì mọi chuyện sẽ khác sao? Nàng sẽ không cần phải tức giận trong công việc, và nàng sẽ không biết Hạ Đồng, một người bạn gái luôn né tránh các vấn đề thực tế giữa hai người.
"Không, không, không Mình không thể nghĩ như vậy được, chết tiệt."


⬅ Trước Tiếp ➡