Chương 6
Thiệu Hinh Ngôn từ từ rút mảnh giấy ra khỏi ngón tay của mẹ Liêu Tử Long, dòng chữ trên tờ giấy hiện rõ, Thiệu Hinh Ngôn có thể nhận ra chữ viết tay của Liêu Tử Long trong nháy mắt, cô đã đọc mọi báo cáo do Liêu Tử Long viết ... Nét chữ không thể quen thuộc hơn.
Đây là những gì nó nói
Cuộc đời của tôi đã trở nên vô nghĩa, khi cô ấy khắc lên tôi, lẽ ra cô ấy nên lưu cho tôi một mảnh linh hồn.
t
Rơi vào cơn mộng mị quá cũng không phải chuyện tốt, Trác Thế Tuyết biết điều đó, nhưng nàng lại không khống chế được chính mình. Trong chốc lát, nàng vẫn luôn băn khoăn không biết trong đầu mình có cài thiết bị gì không, nếu không thì tại sao lại như vậy? Nàng luôn mơ và nhìn thấy những thứ như thế này
Nào em yêu, hãy đến với tôi.
Người đối diện ngồi trên chiếc ghế cao nhìn nàng với ánh mắt khinh thường, như đang nhìn một sinh vật thấp kém, còn nàng thì nằm trên mặt đất, giống như một con chó cưng được huấn luyện tốt, chỉ cần người kia nói một lời, nàng sẽ không thể cưỡng lại được.
Nhấc mông lên, nhìn thân hình quyến rũ này, em có háo hức không?
Nàng bò đến bên người phụ nữ, người phụ nữ kia thì thầm vào tai nàng
Nói đi, em yêu tôi và em muốn được tôi đ .
Nàng mím chặt môi, nghe đối phương nói lời này, nàng làm theo mệnh lệnh của đối phương, nói từng chữ một, nói xong chớp chớp mắt, đôi mắt đầy hơi nước đều hướng về người phụ nữ mà nàng sùng bái, nàng cúi đầu liếm ngón chân đối phương, chủ động trèo lên người và vuốt ve cơ thể đối phương, nói những lời tục tĩu vào tai đối phương.
Chị có biết rằng em muốn chị làm không?
Đối phương cười lớn, dùng một tay hất nàng ra khỏi người, đầu nàng đập xuống đất, trong đầu có tiếng ong ong, nhưng giây tiếp theo, nàng lại đứng dậy, không để ý đến vết bầm tím mà leo về phía đối diện.
Làm ơn... làm ơn... muốn em...
Được rồi, vào bếp và cho tay vào máy xay.
Nàng làm theo lời cô, ngơ ngác bước vào bếp, đưa tay vào chiếc máy thường dùng để ép nước trái cây rồi bật nguồn.
Trong lúc nhất thời, máu thịt của nàng trộn lẫn, cơn đau lan khắp cơ thể, nàng hét lên nhưng không thể rút tay ra.
Editor Đọc đến đoạn này là muốn drop chuyện luôn vì sợ
AAAAAAAAAAAAAAAA
Trác Thế Tuyết hét lên, mồ hôi lạnh bừng tỉnh, nàng sợ hãi nhìn hai bàn tay mình nhưng chúng vẫn còn nguyên vẹn, tất cả chỉ là một giấc mơ, người đó không có ở đây, dù chị ta có ở đâu thì tất cả cũng chỉ là một giấc mơ. Hoàn toàn chỉ là một giấc mơ
Nàng ngồi dậy khỏi giường, ôm trán, liếc nhìn đồng hồ báo thức cạnh giường, đã ba giờ sáng.
"Chị ấy không trả tiền, có lẽ chỉ là hiểu lầm thôi. Có lẽ Hạ Đồng đã chuẩn bị cho mình một điều bất ngờ..."
"Làm sao chị ấy có thể tìm thấy, sau khi mình chạy xa đến thế? Không thể nào, không thể nào, chị ấy không thể biết mình ở đâu được."
Nàng vùi đầu vào chăn và lẩm bẩm như một người điên, nhưng lúc này, cùng với tiếng chim hót líu lo ngoài cửa sổ, trời cũng đã sáng.