⬅ Trước Tiếp ➡

Hai người im lặng nhìn nhau, không biết nên nói thế nào, cuối cùng Thiệu Hinh Ngôn là người đầu tiên phá vỡ sự im lặng.
"Dì, mấy ngày nay chắc dì đã vất vả nhiềụ Thực ra cháu đến đây để tìm hiểu chuyện đã xảy ra với Tử Long khi cậu ấy còn sống." Thiệu Hinh Ngôn đặt tách trà lại trên bàn cà phê và nói "Dì là người thân thiết nhất với cậu ấy. Mấy ngày nay cậu ấy có điều gì bất thường không? "
"A, cái này... Cảnh sát cũng cần biết sao? Tử Long...."
Nhắc đến đứa con trai duy nhất của mình, vừa trải qua chuyện đau thương lại bị tra hỏi như tội phạm , Thiệu Hinh Ngôn có thể hiểu được bộ dạng lúc này của mẹ Liêu Tử Long.
Nhưng lần này cô đến không phải với tư cách cảnh sát, cũng không biết có nên thú nhận với đối phương điều mình đã đoán hay không.
"Dì, đừng lo lắng, lần này con đến thăm không liên quan đến đồn cảnh sát, con tới đây với tư cách là bạn."
"Ồ, làm dì cứ tưởng? Haha..." Mẹ của Liêu Tử Long nói, vẻ mặt thoải mái hơn rất nhiều, nhưng vẫn có chút dè dặt, bà gãi đầu nhớ lại "Ngày đó chẳng có điều gì bất thường, nó đi làm về, ăn và ngủ, vui vẻ như thường ngày."
"Dì có nghĩ là cậu ấy tự tử không?"
"Làm sao có thể chứ? Nó chưa bao giờ đề cập đến loại chuyện này, hơn nữa tính cách nó rất tốt, không hề có xu hướng trầm cảm. Cho đến bây giờ sau khi nó qua đời, tôi không thể hiểu được điều gì đã khiến nó lựa chọn con đường này."
Điều mà mẹ Liêu Tử Long nói cũng là những gì cô mong đợi, Liêu Tử Long trông không giống một người sẽ tự tử chút nào.
"Dì ơi, con nghĩ con trai dì không tự sát." Thiệu Hinh Ngôn do dự trước khi nói ra suy đoán này.
"C cái gì?" Mẹ của Liêu Tử Long sửng sốt một lúc, "Ý con là... nó đã bị giết? Nó thực sự không muốn rời đi?"
"Con không chắc, nhưng con không nghĩ cậu ấy sẽ tự tử. Dì có để ý là gần đây có một làn sóng tự sát ở thành phố của chúng ta không?"
"Ừ, tin tức nói đầy."
"Mặc dù con cũng là cảnh sát nhưng suy nghĩ của con khác với suy nghĩ của đồng nghiệp. Con đã đọc một số lời khai của người nhà nạn nhân. Nhiều người không có xu hướng tự tử nhưng lại dấn thân vào con đường không lối thoát này. Sở dĩ con tới đây vì nghĩ chúng ta nên dùng Liêu Tử Long làm phương hướng điều tra, bởi vì con quen thuộc với cậu ấy, biết rõ tính cách của cậu ấy, khả năng tự sát thực sự rất thấp."
"Ừ, con càng nói dì càng thấy lạ..." Mẹ của Liêu Tử Long đột nhiên nhớ ra điều gì đó, "Này, có lẽ cảnh sát không biết nó đã để lại di thư. "
"Cái gì? Thư tuyệt mệnh?" Thiệu Hinh Ngôn có chút kinh ngạc, "Cậu ấy để lại sao? Nó ở đâu? Làm sao dì phát hiện được?"
"Hôm đó dì tìm thấy nó khi đang dọn dẹp phòng ngủ của Tử Long, để dì lên lầu lấy xuống cho con."
"Dạ."


⬅ Trước Tiếp ➡