Chương 3
Họ sắp ăn xong thì Hạ Đồng đột nhiên hỏi, nhưng phản ứng vừa rồi của Hạ Đồng khiến Trác Thế Tuyết rất buồn, cho dù tối nay Hạ Đồng có đến nhà nàng qua đêm thì nàng cũng sẽ không vui.
"Ngày mai chị phải trực, phải dậy sớm." Trác Thế Tuyết nói "Chị sẽ đi thanh toán."
"Này, không phải đã đồng ý là em sẽ trả rồi sao?"
"Chị sẽ trả."
Trác Thế Tuyết sờ trán, cầm lấy hóa đơn trong tay, đi đến quầy lễ tân đưa cho người phục vụ, người phục vụ gõ nhẹ vào màn hình rồi mỉm cười
"Tôi xin lỗi, quý cô, bàn của cô đã thanh toán hóa đơn rồi."
"A? Ai?" Hạ Đồng tình cờ đi tới, Trác Thế Tuyết nhìn cô hỏi "Em vừa thanh toán tiền à?"
"KHÔNG."
"Xin lỗi, ai đã trả tiền? Anh có thể kiểm tra giúp tôi không? Điều này quá khó hiểụ"
"Là cô gái kia đã trả tiền rồi." Một người phục vụ chỉ về phía cửa, "Có thể vẫn chưa đi xa đâụ "
Trác Thế Tuyết đột nhiên quay người lại, một mái tóc bạch kim lướt qua trong mắt cô, đối phương tao nhã giữ cửa bước vào xe. Sau khi mắt cá chân thon dài đã bước vào chiếc Aventador màu bạc, đèn pha lóe lên cùng tiếng động cơ vang lên rồi phóng đi ngay.
Chiếc túi Trác Thế Tuyết đang cầm bỗng nhiên rơi xuống đất, toàn thân run rẩy, nhìn thấy phản ứng của nàng, người phục vụ từ quầy tính tiền lao ra đỡ.
"Không, tôi không sao, tôi không sao, Hạ Đồng, chị về nhà trước." Trác Thế Tuyết ôm lấy bàn thu ngân, miễn cưỡng đứng thẳng lên, sau đó nàng nhặt chiếc túi rơi trên mặt đất lên, choáng váng chạy ra khỏi nhà hàng.
Thiệu Hinh Ngôn một lần nữa bước vào khu chung cư cũ nát chỉ có cầu thang và không có thang máy này. Đây là lần thứ năm Thiệu Hinh Ngôn đến nhà Liêu Tử Long trong năm nay. Thật kỳ lạ, mỗi lần cô đến đều mang theo những cảm xúc khác nhaụ Lẽ ra cô chỉ như đến thăm người đồng nghiệp thân thiết nhất của mình, có thể cùng anh ấy dùng bữa cơm bình thường, nhưng hôm nay khi cô ấy tới đây với một tâm trạng hoàn toàn khác.
Làm sao nó có thể giống nhau được? Liêu Tử Long đã tự sát.
Thành phố cô đang ở giống như bị bệnh, số người tự tử ngày càng tăng. Ngay cả cô, với tư cách là một cảnh sát, cũng bất lực không thể làm gì với những sự việc đang diễn ra. Tự tử không phải là giết người. làm sao có thể biết được người khác đang nghĩ gì cũng như kiểm soát những gì họ sẽ làm.
Nhưng hiện tại số lượng quá lớn làm cô nảy sinh nghi ngờ, cô cảm thấy tất cả những trường hợp tự sát này đều không phải là những vụ tự sát thông thường, nhưng cô không thể tìm ra lời giải thích hợp lý cho những chuyện đã xảy ra. Cô đã trò truyện trong vài ngày trước khi Liêu Tử Long chết, cô, và anh ấy trông không giống một người sẽ tự tử chút nào.
Vì thế cô quyết định điều tra riêng.
Cô gõ cửa, nhưng chưa kịp gõ lần thứ ba thì cửa đã mở ra, khuôn mặt già nua của mẹ Liêu Tử Long hiện ra trong khe cửa, khi bà nhìn thấy người tới chính là Thiệu Hinh Ngôn, nụ cười hiện ra trên khóe miệng bà.
"Hinh Ngôn à, vào đi."
"Con chào dì."
Mẹ của Liêu Tử Long mời Thiệu Hinh Ngôn vào và mang trà nóng từ trong bếp ra, Thiệu Hinh Ngôn vừa ngồi xuống, cô nhìn thấy bức chân dung đen trắng của Liêu Tử Long đặt trong phòng khách, khiến trái tim Triệu Hinh Ngôn như bị kim đâm.