Chương 20
Đến giờ tan sở, Trác Thế Tuyết lập tức rời đi, không muốn ở lại một giây phút nào.
Có một nơi cô muốn đến, đó chính là quán rượu cô thường đến trước khi yêu Hạ Đồng.
"leng keng "
Trác Thế Tuyết mở cửa quán rượu ra, chiếc chuông phía trên vang lên một tiếng, thu hút sự chú ý của ông chủ.
"A? Tiểu Tuyết, đã lâu không gặp." Ông chủ xoa mũi, cười ngốc nói "Hôm qua tôi đã nói với Thất Thất về cô."
Thất Thất là vợ ông ấy, họ rất thân với Trác Thế Tuyết vì đã luôn đến thăm nàng trong thời gian đó.
Trác Thế Tuyết mỉm cười gật đầu với bọn họ, ông chủ đưa thực đơn cho cô "Hôm nay định nhậu xỉn nữa chứ?"
"Hôm nay chỉ uống ít thôi, nhưng tôi vẫn phải uống, khó chịu quá." Trác Thế Tuyết ngồi xuống nói "Gần đây công việc làm ăn thế nào?"
"Cùng bình thường thôi. Cơm ăn ba bữa, quần áo mặc cả ngày thì không vấn đề gì, nhưng gần đây quán của chúng tôi đang tổ chức các hoạt động và có nhiều người đến hơn."
"Mang cho ta hai chiếc 'đèn lồng' và một bát mì ramen Jigoku . Tôi muốn ăn một ít cho no bụng trước đã, bia thì vẫn như trước." Trác Thế Tuyết đọc ra những món mình thường ăn trước đây mà không cần nhìn vào thực đơn.
Mình không biết món đèn lồng là gì , còn Jigoku là loại mì siêu cay cấp 7
"Được rồi, đợi một chút."
Sau đó, khách đến quán rượu ngày càng nhiều, chỗ ngồi được lấp kín dần, Trác Thế Tuyết không nhìn ai mà chỉ vừa ăn mì vừa xem video Douyin trên điện thoại.
"Đây là bia dứa của Tiểu Tuyết nhưng thành thật mà nói, nồng độ hơi cao." Ông chủ có chút lo lắng nhìn Trác Thế Tuyết, thấp giọng nói nhỏ "Chúng tôi đã thay đổi công thức."
"Không sao, tôi sẽ không say." Trác Thế Tuyết bưng rượu lên nhấp một ngụm, sau đó cười nói "Vị ngon lắm, cho dù đổi công thức, mùi vị vẫn như cũ "
Mặc dù tự tin tuyên bố là thế, Trác Thế Tuyết mới uống được nửa ly, đã hơi say rồi.
Nàng ăn sạch cả bát mì rồi ợ một cái, nhìn nửa cốc bia, nghĩ đến chuyện xảy ra gần đây, người say rượu luôn dễ xúc động, nàng ôm ly bia nằm trên mặt bàn, nước mắt cứ chảy từ lúc nào không hay.
"Tiểu Tuyết."
Nàng nghe ai gọi tên mình, nhưng không chắc đó có phải là ảo giác hay không, giọng nói này đã quá quen thuộc và đã ở bên nàng gần 5 năm. Nàng đã nghe thấy giọng nói này cả khi ngủ lẫn khi thức giấc. Mặt nàng đã chìm trong nước mắt.
"Tiểu Tuyết, em ổn chứ?"
Đối phương đưa tay chạm vào mặt nàng, bàn tay ấm áp đến mức nàng vô thức xoa xoa tay đối phương, thật sự ấm áp.
"Về với tôi đi, Tiểu Tuyết." Người phụ nữ trước mặt nàng thực sự rất xinh đẹp, cô ấy có mái tóc dài màu bạch kim với đôi mắt màu xanh lá cây đặc biệt, nàng vẫn bị mê hoặc như lần đầu họ gặp nhaụ Khi đó, nàng vẫn còn là một sinh viên đại học trẻ tuổi không hiểu gì cả.
"Đâu là nhà?"
"Trở về nhà của chúng ta."
Đối phương bước qua bàn tiến về phía nàng, mang theo mùi nước hoa tao nhã, nàng thực sự bị mê hoặc. Môi họ chạm vào nhau rất tự nhiên, nàng đã quen với kiểu hôn này, nụ hôn kia dần dần trở nên sâu hơn, Trác Thế Tuyết nhắm mắt lại, giống như quay trở lại lần đầu tiên họ hôn nhau, pháo hoa nở rộ trước mắt hai người, nhưng họ đâu có thời gian để ý, ánh mắt chỉ dành cho nhaụ
Khoan đã