Chương 19
Bởi vì chuyện xảy ra tối qua, Trác Thế Tuyết cảm thấy mình nên đổi điện thoại di động. Khi lên Taobao, giá cả làm nàng đắn đo, nàng chỉ muốn mua một chiếc điện thoại tầm trung, giá cũng đã hơn một nghìn.
Lấy tiền lương khoản ba đến bốn nghìn, trừ tiền thuê nhà thì còn lại rất ít, may mắn là công ty cung cấp ba bữa ăn một ngày, làm sao nàng có đủ tiền mua một chiếc điện thoại di động ?
Sau khi biết điện thoại di động của mình bị theo dõi, trên đường đi làm nàng vô cùng sợ hãi, liên tục nhìn xung quanh, sợ kẻ mất trí kia sẽ xuất hiện và bắt nàng về.
Cuối cùng cũng đến công ty, nàng đang vào thang máy lại gặp Hạ Đồng, tuy đứng chung trong thang máy nhưng từ khi đọc nội dung trong USB kia, Trác Thế Tuyết đã cảm thấy giữa nàng và Hạ Đồng có một khoảng cách không thể nào khắc phục được.
Hạ Đồng hất mái tóc dài lên, cầm tập tài liệu đứng bên cạnh Trác Thế Tuyết.
"Chào buổi sáng, Thế Tuyết."
"Ừm, buổi sáng."
Hạ Đồng quan sát biểu tình của nàng, Trác Thế Tuyết mặc dù chú ý tới ánh mắt của cô nhưng vẫn thờ ơ.
"Mấy ngày nay chị cư xử rất kỳ lạ." Hạ Đồng thấp giọng nói, vẻ mặt có chút ủy khuất "Em đã làm gì sai sao? "
Cô đã làm sai nhiều lắm Trác Thế Tuyết trong lòng gào thét. Sao cô dám? Dám... Lên giường với tôi và ngủ với người đàn ông khác? Tại sao? Khi mới bắt đầu hẹn hò với tôi, cô nói rằng cô chỉ thích phụ nữ. Sao bây giờ cô có thể đi chơi đùa thân mật với đàn ông như vậy ? Cô không phải ghét đàn ông sao? Cô nói đàn ông làm bạn phát ốm, nhưng cô có thể ngủ với họ
"Không sao đâu, tôi vẫn luôn như thế này mà."
Với một tiếng "ding", thang máy đã tới tầng.
Văn phòng của Hạ Đồng và Trác Thế Tuyết đối diện nhau, Trác Thế Tuyết không quay đầu lại đi về phía văn phòng của mình, nàng không quan tâm biểu tình của Hạ Đồng như thế nào, lúc này tất cả những gì nàng có thể nghĩ đến là chia tay. Nhưng có một điều Trác Thế Tuyết quan tâm, đó chính là...
Nàng không biết phải bắt đầu cuộc chia tay như thế nào, ngoại trừ người yêu cũ điên khùng mà nàng đã cố gắng trốn chạy. Còn có hai cô gái mà nàng hẹn hò đều đã kết hôn, và nàng cũng không hề chủ động chia tay.
Nàng luôn cảm thấy việc chủ động nói chia tay chẳng khác nào làm tổn thương đối phương, nàng sợ chia tay, nàng luôn đợi đến khi đối phương không còn thích mình thì đối phương sẽ chia ta, rồi nàng mới hèn mọn giữ lấy cô ấy. Sau khi làm tất cả những điều thấp kém, chỉ khi cảm thấy sự tủi nhục và đau đớn trong lòng lên đến đỉnh điểm, và nàng không thể tiếp tục yêu đối phương nữa thì mới có thể hoàn toàn rút lui khỏi mối quan hệ.
Lần này mình phải đợi Hạ Đồng chia tay sao? Đó là lúc nào? Nàng không muốn liên quan gì đến Hạ Đồng nữa, khổ sở như vậy, dù sao bọn họ vẫn là cùng một công ty, rất nhiều đồng nghiệp đều biết mối quan hệ riêng tư của này.
Nàng trở lại văn phòng, hôm nay nàng vẫn làm việc chăm chỉ như thường lệ, những ngày tẻ nhạt này khi nào mới kết thúc? Nàng thực sự muốn tìm được một người có thể cho cô một tương lai.
Gần đến giờ tan sở, Hạ Đồng gửi cho nàng một tin nhắn WeChat, hỏi cô tối nay có muốn dùng bữa và trò chuyện không, nhưng nàng từ chối.