⬅ Trước Tiếp ➡

nàng vẫn quanh quẩn ở bầu trời của Tử Cấm thành không thể nào rời khỏi được, mãi cho tới lúc nàng tận mắt nhìn thấy phụ thân của mình là Hoàng đế Khang Hy băng hà, Tứ a ca Dận Chân kế vị, lấy hiệu là Ung Chính thì tầm mắt của nàng mới tối sầm lại, mở mắt thêm lần nữa đã quay trở về hiện tại.
Tâm trạng phức tạp này thật sự rất khó tiếp nhận được, cộng thêm hôm nay lại là sinh nhật của nàng nhưng ngoại trừ ngạch nương còn nhớ, đưa chút bạc cho Ngự Thiện phòng để làm cho nàng một bát mì trường thọ ra thì không có ai còn nhớ tới sinh nhật của nàng cả.
Con cái của Hoàng đế quá nhiềụ Năm ngoái, Đức Phi mới vừa sinh thập tứ a ca Dận Trinh, đầu năm nay thứ phi Viên thị lại sinh thêm cửu công chúa.
Một tiểu công chúa trong số hơn hai mươi đứa trẻ như nàng, thật sự là không đáng nhắc tới.
Ngày hôm nay lần đầu tiên nàng lấy dũng khí mà cả gan một lần chạy khỏi buổi học giáo dưỡng của ma ma, trốn tới Ngự Hoa viên này mà ngồi đờ đẫn.
Tương lai sau này sẽ ra sao, điều này thật sự khiến nàng cảm thấy rất mông lung.
Thuận theo số mệnh thì nàng vẫn sẽ bước vào con đường cũ, gả cho một người mà nàng không yêu, trải qua những tháng ngày không hạnh phúc, chết năm ba mươi bảy tuổi.
Dĩ nhiên là nàng không muốn.
Nhưng phải làm sao đây?
Đi cầu xin Hoàng a mã xa cách mà lạ lẫm kia đừng gả nàng tới Mông Cổ hay sao?
Vậy thì càng không thể nào.
Ngoại trừ ngày lễ tết cùng đi theo một đám a ca công chúa tới hành lễ chúc thọ với hắn thì số lần Đoan Tĩnh nói chuyện được với hắn cũng có thể đếm trên đầu ngón tay.
Từ trước giờ nàng không biết làm nũng ngờ nghệch, cũng sẽ không làm mấy chuyện đó.
Nàng đã nhát gan lại còn rụt rè, trước giờ nhìn thấy hắn đều là cúi đầu, chỉ e là dáng vẻ của mình trông như thế nào người kia còn không nhớ rõ nữa là.
Hài tử trong cung này quá nhiều, không biết tranh giành lại không có bối cảnh thì nhất định sẽ bị lãng quên.
Huống hồ từ trước đến giờ công chúa hoàng gia đều gả tới Mông Cổ, dùng để củng cố vương quyền.
Trong tương lai, ngoại trừ ngũ công chúa của Đức Phi nương nương trở thành công chúa đầu tiên sau khi xuất giá trở được ở lại kinh thành thì về cơ bản tất cả còn lại đều bị gả tới Mông Cổ.
Đoan Tĩnh kiêu hãnh là người không có mẫu thân là một phi tử được yêu thương làm chỗ dựa, cũng không có Tứ ca tương lai sau này sẽ làm Hoàng đế, càng không bàn tới phúc khí của Đại công chúa, hay sự yêu thương của phụ hoàng dành cho Nhị công chúa.
Tính tới tính lui, còn không bằng là thuận ý mà gả tới Mông Cổ, chỉ là lần này chắc chắn nàng sẽ không đau lòng vì những chuyện và những người không liên quan, nàng sẽ ở lại phủ công chúa làm một công chúa cả đời không qua lại với phò mã.
Sau khi nghĩ tường tận những thứ này, Đoan Tĩnh chợt cảm thấy nhẹ lòng hơn, thích thú đứng lên thưởng thức cảnh đẹp nơi Ngự Hoa viên này.
Vừa đi vừa hái mấy đóa hoa dành dành và linh lan vừa đủ lớn, kết thành một vòng hoa thanh lịch đội lên trên đầụ Thân là một công chúa, nàng đã may mắn lắm rồi, không cần phải vội vã bươn chải với đời vì kế sinh nhai như chúng sinh, vẫn còn có thể nhàn hạ


⬅ Trước Tiếp ➡