" Cái kia...... " Mẹ Trình Chi Ngôn tắt bếp, ngẩng đầu lên hướng con trai trên lầu gào lên: " Tiểu Thỏ viết thư tình cho con, nó đặc biệt bảo mẹ giúp nó đặt ở trên giường con."
" Chính là cái này? Thư tình?" Trình Chi Ngôn run rẩy là rơi tờ giấy trong tay, chỉ vào trên đường cong lộn xộn nhíu mày hỏi mẹ mình.
" Ha ha, Tiểu Thỏ mới ba tuổi, cũng sẽ không viết chữ, cũng chỉ có thể vẽ tranh." Mẹ Trình Chi Ngôn có chút xấu hổ cười cười, thay con dâu mình giải thích.
"...." Trình Chi Ngôn nhịn không được đảo cặp mắt trắng dã: " Mặt trên vẽ cái gì, em ấy nói cho mẹ không?"
" Có nói cho mẹ biết." Chu Nguyệt xoa xoa hai tay ở trên tạp dề, sau đó cầm giấy trắng trong tay Trình Chi Ngôn, nghiêm trang chỉ vào bên trong một vòng tròn nói: " Tiểu Thỏ nói cái này vòng này là con, vòng tròn bên cạnh này là nó, còn một cái vòng nó vẽ hai đứa nhỏ."
"......" Trình Chi Ngôn đầu đầy hắc tuyến.
" Còn cái khác.... Ngạch..... Nó nói mẹ không nghe không hiểu...." Chu Nguyệt xấu hổ cười cười, cầm giấy trắng trong tay nhét trở lại trong tay con trai của mình, quay đầu nói: " Mẹ tiếp tục nấu cơm, con có cái gì xem không hiểu đến hỏi Tiểu Thỏ thì tốt rồi."
"......" Trình Chi Ngôn yên lặng cầm tờ giấy kia, nhìn hồi lâu liền trở về phòng.
Buổi tối, Tiểu Thỏ trước sau như một tìm đến Trình Chi Ngôn chơi.
" Anh nước chanh, anh nước chanh, anh nhận được thư tình em viết cho anh chưa?" Tiểu Thỏ vừa xông vào liền ôm cánh tay Trình Chi Ngôn, cõi lòng đầy hi vọng hỏi han.
".... Nhận được rồi." Trình Chi Ngôn chần chờ một chút, gật gật đầu.
" Vậy anh có nhìn không?"
" Nhìn rồi."
" Em viết được chứ?"
" ....Được..." Trình Chi Ngôn vô cùng trái lương tâm trả lời.
" Ha ha.... Sau này mỗi ngày em đều viết thư tình cho anh." Tiểu Thỏ ôm cánh tay Trình Chi Ngôn, đầu cọ xát trên người anh, suy nghĩ một chút, đột nhiên mở miệng hỏi Trình Chi Ngôn: " Anh nước chanh."
" Uh`m."
" Phát sinh quan hệ là cái quan hệ gì a?"
" A?" Trình Chi Ngôn hơi hơi ngẩn ra cúi đầu nhìn về phía vẻ mặt ngây thơ của Tiểu Thỏ.
" Còn có lúc hai người hôn môi, vì cái gì một người ăn luôn miệng người kia a?"
"...."
" Còn có, em bé sinh ra như thế nào vậy?"
"....."
" Anh nước chanh, sao anh không nói lời nào?"
"....."
" Anh nước chanh anh có phải có chút nóng hay không, tại sao đã chảy mồ hôi rồi?"
"...." Trình Chi Ngôn đưa tay lau mồ hôi trên trán, vẻ mặt có chút xấu hổ cười cười với Tiểu Thỏ, sau đó không nói được một lời chạy mất dép.
Thật xin lỗi, không có hứng thú
Editor: Quỳnh Nguyễn
Phải biết rằng Tiểu Thỏ là người thích hỏi đến cùng, là tiểu bảo bảo vô cùng nhiều tò mò, cho nên bây giờ sau khi Trình Chi Ngôn chạy trốn, cô không hề buông tay, ở phía sau đuổi theo Trình Chi Ngôn liên tục trong vòng vài ngày, nhất định phải hỏi ra cái đáp án cho câu hỏi của cô.
Trình Chi Ngôn bị cô hỏi sợ hãi, nghĩ đủ loại biện pháp trốn cô.
Nhưng có một số việc có thể trốn tránh, có một số việc trốn không được, ví dụ như: Mỗi ngày đưa đón Tiểu Thỏ đi học.
Tuy nhiên may mà nhà trẻ Tiểu Thỏ ở ngay cửa tiểu khu bọn họ sống, cho nên từ cửa nhà đến tiểu khu khoảng cách gần, Trình Chi Ngôn thường hay nói lảng ra đủ loại chuyện khác, dù sao chính là không trả lời câu hỏi của Tiểu Thỏ.
Chẳng mấy chốc đến thứ sáu.
Trước khi tan học, chủ nhiệm lớp Trình Chi Ngôn đột nhiên đi vào trong lớp, tuyên bố hôm nay sau khi tan học phải tổng vệ sinh, để cho lớp trưởng---- cũng là Trình Chi Ngôn sắp xếp một chút công việc dọn dẹp cho các bạn học, cũng làm luôn việc giám sát, sau đó liền rời khỏi.
Trình Chi Ngôn ngồi ở trên ghế, cau mày cúi đầu nhìn thoáng qua thời gian trên cổ tay, đã là bốn giờ rưỡi chiều, tổng vệ sinh ít nhất cũng cần phải một giờ, nói như vậy, anh không kịp đón Tiểu Thỏ rồi.
Tuy nhiên dù sao Tiểu Thỏ ở trong nhà trẻ, giáo viên cũng cần phải đến sáu giờ mới hết giờ làm, cho nên chờ một lát hẳn là không vấn đề gì đi....
Nghĩ như vậy, Trình Chi Ngôn nhanh chóng đi lên bục giảng, sau khi sắp xếp nhiệm vụ dọn dẹp cho mỗi tổ bạn học , mình cầm một cái khăn lau bắt đầu lau cửa sổ.
Hạ Phong bởi vì cùng bàn với Trình Chi Ngôn, cho nên cũng bị phân công nhiệm vụ lau cửa sổ, anh ta ném một cái khăn lau đến bên người Trình Chi Ngôn, nhỏ giọng nói: " Trình Chi Ngôn, cậu hôm nay không phải còn phải đi đón bạn gái tan học sao?"
" Tiểu Thỏ." Trình Chi Ngôn vừa lau cửa sổ vừa sửa chữa nói.
" A... Vậy coi như là bạn gái của tôi đi." Hạ Phong không hề gì nhún nhún vai, tiếp tục nói: " Hiện tại đã qua bốn giờ rưỡi, cậu không đi sao?"
" Đi không được." Trình Chi Ngôn lắc lắc đầu nói: " Vừa rồi giáo viên đã nói, để cho tôi giám sát mọi người đến khi tổng vệ sinh hoàn thành."
" Vậy tôi giúp cậu đi đón Tiểu Thỏ được không?" Hạ Phong đảo ánh mắt, cười hì hì nói với Trình Chi Ngôn: " Dù sao loại chuyện trốn tổng vệ sinh này, tôi thường xuyên làm."
"...." Trình Chi Ngôn hơi nhíu lông mày, không nói gì.