⬅ Trước Tiếp ➡

chạy vào phòng ngủ cầm lấy di động, nhìn thấy cái tên quen thuộc, không hề do dự mà ấn nút nghe.
"Bé Tiểu Vi.." Giọng nữ trong trẻo trong di động, ngữ điệu có ý cười, kéo dài âm cuối.
"Sao thế?" Cô cười hỏi.
"Tớ chỉ biết cậu vừa tỉnh dậy " Tiếng nói bên kia chợt trở nên to gan hơn "Giữa trưa tớ lên máy bay đến thành phố W, cậu đến đón tớ đi.." Đón ở sân bay..
"Cậu gửi số hiệu chuyến bay cho tớ, tớ xem thời gian." Giờ nghỉ trưa được hai tiếng, không biết có được hay không.
"Ừ, một giờ rưỡi tớ đến sân bay..
Cậu không có thời gian à?" Người nọ vô tâm hỏi.
Đã biết còn nhiều lời Người ở bên kia đầu dây cũng không cần cô trả lời, trái lại còn tự mình đáp "Tớ trực tiếp đến nhà cậu tìm người..
Trước tiên sẽ đến công ty cậu lấy chìa khóa." Cô biết những lời cô ấy nói vừa nãy toàn là nói nhảm "Cậu không về nhà trước à?" Cô nảy sinh lòng xấu xa, biết rõ còn cố hỏi.
"Cứ như thế đi nhé, bái bai, chiều gặp lại Nhá " Không để cô nói thêm, điện thoại đã bị ngắt.
Nhìn cuộc trò chuyện kết thúc, Hứa Vi bất đắc dĩ mỉm cười, sắp gặp lại Lâm Sơ Kiến rồi Lúc trời tối, Hứa Vi cũng tan tầm về nhà.
Vừa mở cửa còn chưa kịp bật đèn đã đá phải đồ gì đó.
Nương theo ánh trăng chiếu qua cửa sổ, nhìn thấy một chiếc vali.
Hứa Vi thở dài một hơi, vừa đá giày vừa mở đèn.
Một chiếc vali màu trắng, không cần đoán cũng biết là của ai.
Hứa Vi bất đắc dĩ lắc đầu, kéo vali đến sát tường.
Trong nhà không có tiếng động, Hứa Vi mở cửa phòng ngủ, quan sát bên trong, quả nhiên nhìn thấy một bóng người nằm trên giường, giày cũng chẳng cởi.
Hứa Vi không bước vào, nhẹ nhàng đóng cửa lại.
Xế chiều hôm nay vừa gặp cô lấy chìa khóa, cô đã nhận thấy cô ấy rất mệt mỏi, cũng chẳng biết cả tháng nay đã chạy đến đâu lăn lộn nữa.
Hứa Vi thay quần áo, áng chừng những thứ vừa mua rồi đi vào bếp.
Sơ Kiến thích ăn cá, cô đã mua một con cá mè hoa, thực sự không thể ngờ được một cô gái tùy ý như cô ấy lại có đủ kiên nhẫn để ăn cá.
Làm xong cơm tối, Hứa Vi nhìn đồng hồ đã 8 giờ 30, cô ấy chưa dậy nên Hứa Vi đi gọi.
"Dậy ăn cơm nào " Hứa Vi không hề khách sáo, trực tiếp kéo cô ấy dậy.
"Haizz " Hàng lông mày của Lâm Sơ Kiến cau chặt, đôi môi hồng hào vểnh lên, vẻ mặt không tình nguyện.
"Cậu còn không dậy, tớ sẽ gọi điện cho chú Lâm đấy." Hứa Vi không hề áy náy khi bán đứng bạn bè, nói xong còn vươn tay lấy điện thoại.
"Đừng, đừng mà " Lâm Sơ Kiến giấu điện thoại đi, chút buồn ngủ cuối cùng cũng biến mất, đến cả miệng còn không khép lại được "Tớ dậy là được chứ gì?
Đúng là không thắng nổi cậu " "Đi rửa mặt, rồi nhanh đến ăn cơm " Hứa Vi đẩy cô ấy vào toilet rồi vào bếp bưng thức ăn lên.
"Woa '' Lâm Sơ Kiến nhìn thấy một bàn đầy đồ ăn, vẻ mặt ai oán đã tan biến, đôi mắt sáng lấp lánh lên.
"Đúng là chỉ có bé Tiểu Vi tốt " Lâm Sơ Kiến chạy tới ôm cổ Hứa Vi, hôn lên mặt cô một cái rõ to.
"Này, này " Hứa Vi vừa 'này này' vừa đẩy cô ấy ra, Lâm Sơ Kiến tươi cười chạy đến chỗ ngồi đối diện, không chút khách sáo mà cầm đũa lên ăn cơm.
"Thật đúng là..
" Hứa


⬅ Trước Tiếp ➡