⬅ Trước Tiếp ➡

bàn bạc với người trong nhóm.
Luôn tay luôn chân đến tối muộn, Hứa Vi còn chưa tan tầm.
"Còn chưa về à?" Lý Dực bước ra, nhìn thấy Hứa Vi đang chăm chỉ đọc tài liệu, đi đến hỏi một câụ "Giám đốc Lý." Hứa Vi ngẩng đầu nhìn anh ta một cái, "Tôi xem xong văn kiện trong tay phần tài liệu này đã." "Chưa ăn cơm tối ư?" Lý Dực đưa cổ tay lên nhìn đồng hồn, đã 9 giờ 20.
Hứa Vi muốn nói gì đó, nhưng tiếng bụng réo gọi đã trả lời thay cô rồi.
Nghe tiếng Lý Dực cười khẽ, Hứa Vi chỉ có thể cười ngượng ngùng.
"Đi thôi, nay tôi mời." Lý Dực cầm lấy tài liệu trong tay cô, tùy ý nhìn thoáng qua, là tư liệu của Thần Phong.
"Tôi sẽ xem xong ngay thôi." Hứa Vi cũng không muốn ra ngoài ăn cơm với anh ta, nhà cô ở đối diện.
"Như vậy là không nể mặt tôi rồi." Giọng điệu của Lý Dực không được tốt lắm, trên mặt mang theo ý cười chế nhạo.
Những lời này anh nói không hề có ý tức giận, Hứa Vi cũng không muốn thất lễ.
Cô suy nghĩ chút rồi tắt máy tính, xuống lầu với anh ta.
"Tôi thấy hôm nay cô không được ổn lắm." Lý Dực công tư rõ ràng, tan tầm mới hỏi ra thắc mắc giấu trong lòng.
"Giám đốc Lý lo lắng nhiều rồi." giọng điệu của Hứa Vi bình thản, không có gì khác thường.
Lý Dực cau mày, nếu cô đã không muốn nói thì anh ta sẽ không hỏi nhiềụ Tuy rằng đồng ý cùng nhau xuống lầu ăn cơm, nhưng khi Lý Dực đề nghị đến đại tiệc trên phố đi bộ thì Hứa Vi lại kiên quyết từ chối.
Về chuyện này, cô sẽ không đi vòng vòng xa xôi như thế để ăn tối với một người đàn ông không có mối quan hệ quá đặc biệt.
Lý Dực cũng biết tính cách của cô, không hề cưỡng ép, chỉ ăn xong một bữa cơm rồi thanh toán, cuối cùng là Hứa Vi nợ anh ta một ân tình.
Hứa Vi nghĩ lúc nào có cơ hội sẽ mời anh ta dùng cơm.
Về nhà đã quá mười giờ, rửa mặt xong thì lên giường đi ngủ.
Sáng sớm tỉnh dậy lại là một ngày bận rộn, Hứa Vi nhanh chóng chìm vào giấc ngủ say, vì hiếm khi ngủ quá say nên cô không nghe được tiếng mở cửa 'lộp bộp." Trong cơn mơ màng, cô cảm giác có người đến gần.
Tấm lưng của cô dựa vào một lồng ngực.
Cách lớp áo ngủ mỏng mỏng manh, cô cũng có thể cảm nhận được sự ấm nóng của da thịt.
Ngực phải bị người đó bắt lấy, bàn tay nắm chặt.
"Hừ.." Hứa Vi rên rỉ trong cơn hỗn loạn.
"Dậy rồi?" Giọng nói trầm thấp của đàn ông mang theo hương vị tình dục.
Hứa Vi rất quen thuộc với giọng nói này.
Nhưng vì sao anh lại đến đây?
Anh không thể tới đây được, Hứa Vi cứng người không dám nhúc nhích.
Dù không được đáp lại, nhưng Cố Thần cũng không thèm để ý.
Bàn tay anh vòng lên đỉnh đầu cô, nửa đỡ cơ thể ngồi dậy, những cái hôn không nhớt lên phần tai phía sau của cô, hít thật sâu một hơi.
Bàn tay kia dưới lớp áo lại đang xoa nắn bộ ngực sữa của cô, xúc cảm trắng nõn.
Cơ thể cô bị lật nằm ngửa, anh đè nửa người lên trên.
"Sao anh lại đến đây?" Khi nụ hôn nồng nhiệt của anh đến bên môi, Hứa Vi bất ngờ hỏi, giọng nói của cô vừa có sự khàn khàn vì mới tỉnh ngủ, vừa có sự hoang mang chỉ có anh mới có thể nghe ra cô đang động tình.
Cố Thần cắn mút môi cô, bàn tay đặt trên bộ ngực chậm rãi


⬅ Trước Tiếp ➡