⬅ Trước Tiếp ➡

Vi chỉ có thể hồi hộp thở dốc.
Rất muốn anh nhanh lên một chút, nhanh lên hơn một chút.
"Ha " Một trận sóng nhiệt trào ra từ bụng nhỏ, Hứa Vi mở bừng mắt ra.
Đôi chân của cô thẳng băng, đầu ngón chân co lại.
Cô nằm trên giường mở miệng thật lớn thở hổn hển.
Cô lại mơ thấy cảnh này rồi.
Cô đưa một tay vào trong quần lót, ngón tay xông vào tiểu huyệt ướt át, tay còn lại đặt lên ngực, tự xoa nắn ngực của mình trong vô thức.
Cô lại muốn anh rồi.
Hai người chưa từng thử yêu đương, vì sao mỗi lần mộng xuân đều là cảnh tượng này?
Hứa Vi không thể không thừa nhận, đây là sự khát vọng chân thực nhất trong lòng cô.
Nhìn thấy cảnh tối hôm đó như vậy, cô nằm mơ, thiếu nữ run rẩy trong tay anh lại biến thành cô.
Hứa Vi mỉm cười tự giễu, lật người lại.
Cầm điện thoại lên nhìn, mới 4 giờ 30 phút, ngủ tiếp cũng không được, phải đứng lên đi tắm một chút.
Quần lót ướt cả rồi, drap giường cũng phải giặt.
Mang drap trải giường ném vào máy giặt, Hứa Vi tắm rửa xong bước ra đã là năm giờ.
Múc cháo từ nồi cơm điện, rồi chiên thêm một quả trứng gà, đó là bữa sáng của cô.
Sau khi làm xong mọi thứ, trời vẫn còn sớm, mới 6 giờ rưỡi, công ty mở cửa lúc 8 giờ.
Hứa Vi thay quần áo, mang giày thể thao, xuống lầu chạy bộ.
Trời đầu hè đã bắt đầu nóng, chạy xong đã là 7 giờ 20 phút, cả một thân đầy mồ hôi lại phải trở về tắm rửa.
Thay đồ đi làm, mang giày cao gót, cầm theo túi tài liệu, Hứa Vi chính là một nhân viên hết sức bình thường.
Công ty ở đối diện tiểu khu, cô có thể đi bộ đến nơi.
Căn hộ một phòng khách một phòng ngủ được lắp đặt trang thiết bị tốt nhất là do Cố Thần đưa cho cô, để cô tiện đi làm.
Cô rất ít khi trở về khu Tây Sơn, vì thế những ngày cô nhìn thấy Cố Thần đã ít lại càng thêm ít.
Vốn ban đầu anh định mua cho cô một căn nhà song lập nhưng cô lại từ chối.
Chỉ một mình cô ở, cần nhà lớn như thế để làm gì?
Hai phòng đã đủ để một người sống thoải mái, vừa có chỗ để tiếp khách.
căn nhà song lập là một tòa nhà hai tầng, thay vì chia tầng 1 thành hai tầng.
Mỗi tầng có chiều cao tầng tiêu chuẩn độc lập riêng nhưng có khoảng thông tầng chung giữa tầng 1 và tầng 2.
Nếu như nghĩ lại, thì thật sự Cố Thần đối xử với cô không tệ, có thể nói là muốn gì có đó.
Tuy rằng từ trước đến nay cô chưa từng đòi thứ gì từ anh, cũng chưa từng xin anh điều gì.
Bởi vì điều cô thật sự muốn, anh lại không cho được.
Vào sảnh dưới của công ty, gặp được đồng nghiệp, khi hai người chờ thang máy lại trò chuyện hàn huyên.
"Chị Vi, chị ăn gì chưa?" Cô gái kia chỉ hơn hai mươi, là thực tập sinh mới tới.
Khi cười rộ lên hết sức đáng yêu, cầm trong tay sữa đậu nành và bánh bao.
"Đã ăn rồi." Hứa Vi mỉm cười đáp.
"Đúng là ở gần tốt thật." Cô gái trẻ vô cùng hâm mộ "Em lái xe đạp điện chạy thẳng từ trường đến đây cũng phải mất hơn một tiếng." "Tốt nghiệp rồi là có thể thuê nhà ở gần đây mà." Hứa Vi mỉm cười nói, lúc cô học làm nghiên cứu sinh cũng đang đi làm công ty, vì thế đã thuê nhà ở.
Đại học nằm trong thành phố cách nơi này hơi xa, vào giờ cao điểm


⬅ Trước Tiếp ➡