Chương 13
xuống máy bay đã muốn đến công ty.
Cũng không biết đã xảy ra chuyện gì, mà khiến sự chú ý của ông chủ thay đổi.
Tài xế ở phía trước quay đầu, đi đến G&X.
G&X là chuỗi khách sạn mới xuất hiện hai năm nay, tòa nhà G&X nằm ở trung tâm thành phố, tầng hai chuyển dùng để tổ chức tiệc.
Khi trời đã tối, Lý Dực lái chiếc xe Audi A8 màu đen dừng trước cửa G&X.
Là một quý ông, Lý Dực xuống xe trước, ném chìa khóa xe cho cậu nhóc giữ cửa, nhanh chân bước qua bên kia, đưa tay mở cửa ghế phụ.
Hứa Vi nâng tà váy cúi người bước xuống xe, Lý Dực đóng cửa xe lại, tự nhiên đưa cánh tay đã hơi cong ra, ý tứ rất rõ ràng.
Hứa Vi ngẩng đầu nhìn ánh đèn lấp lánh trong G&X, hít sâu một hơi do dự một lát mới vươn tay ra, khoác hờ qua cánh tay kia.
Bọn họ tới không sớm không muộn, cũng có rất nhiều người quen.
Lên tầng hai, bước qua cửa lớn hội trường, có người nhìn thấy bọn họ nên tiến lên chào hỏi.
"Người anh em, bạn gái à?" Một người đàn ông trò chuyện với nhau, nhìn Hứa Vi dù hồi hộp nhưng vẫn giữ đúng hình tượng bên cạnh.
"Đây là giám đốc Trương, bộ phận khoa học công nghệ của Trường Hâm." Lúc này Lý Dực mới giới thiệu hai người "Cũng là bạn học thời đại học của tôi." "Còn đây là Hứa Vi phòng thiết kế công ty chúng tôi." "Chào giám đốc Trương." "Xin chào cô Hứa." Hai người bắt tay, giám đốc Trương tỏ ra rất lịch thiệp, nhưng ánh mắt lại lơ đãng vô tình đặt lên người Hứa Vi, khiến cô không thể thích được.
Vừa khéo nhìn thấy một đồng nghiệp nữ trước kia từng hợp tác với cô đến chào hỏi, thì nói với Lý Dực một câu, sau đó đi theo người ta.
"Trông cũng khá đấy." Ánh mắt Lý Dực luôn đi theo cô, dù là ai cũng có thể nhận ra điểm kỳ lạ này.
"Phải." Lý Dực mỉm cười, từ chối bình luận.
Vì chưa đông lắm, lại mới bắt đầu nên cũng không có nhân vật lớn nào, chúc rượu cũng chưa náo nhiệt.
Mãi cho đến khi người của tập đoàn Thần Phong đến, trong đại sảnh mới ồn ào được một chút.
Phó tổng giám đốc Hà Minh của tập đoàn Thần Phong tới.
Nhìn thấy anh ta đến, trái tim luôn treo cao của Hứa Vi cuối cùng mới hoàn toàn được thả lỏng.
Tuy biết có khả năng cao Cố Thần sẽ không thể đến, nhưng cô vẫn hơi lo lắng.
Lần này Hứa Vi tới đây xem như là đang làm việc, phải hợp tác với công ty Thần Phòng.
Thấy Lý Dực nhìn qua, Hứa Vi đặt chiếc ly lên mâm do nhân viên phục vụ bưng, rồi đi đến chỗ Lý Dực.
Hà Minh đã hơn ba mươi tuổi, tuổi còn trẻ đã làm đến chức phó tổng giám đốc Thần Phong, có thể thấy đây chẳng phải nhân vật đơn giản gì.
Nhìn thấy Hứa Vi, ánh mắt Hà Minh lập tức sáng rực lên.
Ở đây mà cũng có thể gặp được một cô gái có khí chất thuần khiết như vậy thật sự rất hiếm có.
Nếu so ánh mắt bá chiếm của Hà Minh với giám đốc Trương thì Hứa Vi càng không thích.
Càng lúc càng hối hận vì sao lại đồng ý với Lý Dực đến tham gia tiệc rượụ Lý Dực híp mắt, im lặng kéo Hứa Vi về phía saụ Ánh mắt Hà Minh sáng như sao, sao lại không nhìn thấy.
"Nghe nói công ty kiến trúc Trung Hằng cũng muốn ứng thầu với Thần Phong của chúng tôi à?" Hà Minh chuyển ánh mắt lên người Lý Dực, nhưng khóe mắt vẫn ngắm Hứa Vi.
"Vâng ạ."