Hắn bị ép phải cưới Thẩm Diên, tâm tình xuống dốc, trước khi tới lại nốc một bầu rượu mạnh, dính vài phần men say, lời nói cũng có chút nặng nề.
Trong lòng Thẩm Diên ủy khuất, nàng cắn môi dưới, nhỏ giọng nói: "Ta không muốn sinh."
"Hả? Nàng nói gì?" Bùi Dực kề sát thân mình chếnh choáng tới gần Thẩm Diên, vừa rồi hắn nghe thấy nữ nhân nói thầm gì đó, nhưng âm lượng quá nhỏ, không nghe rõ nội dung.
Ngày thường Bùi Dực khí chất lạnh lùng, thường xuyên thể hiện bộ dáng lạnh nhạt người sống chớ tới gần, nhìn thì cũng không có lực sát thương, chỉ là khó thân cận một chút mà thôi.
Nhưng ở kiếp trước, Thẩm Diên đã từng nhìn thấy bộ dáng khi tức giận của Bùi Dực, ánh mắt sắc bén như đao, cả người lạnh lẽo, con ngươi màu đỏ tươi nhìn rất dọa người.
Mặc dù khi đó người khiến hắn tức giận cũng không phải là nàng, mà là bởi vì người trong lòng hắn bị người ta khi dễ.
Thẩm Diên sợ lời nói của mình khiến Bùi Dực tức giận, nếu hắn tức giận trách tội xuống, nàng cảm thấy mình khẳng định ăn không hết gói đem đi.
Nàng ngập ngừng, lắc đầu: "Thiếp thân chưa không nói gì cả, tướng gia nghe nhầm rồi."
Bùi Dực liếc mắt nhìn nàng một cái, cũng không cố ý miệt mài theo đuổi, hắn ngẩng đầu, kéo giãn khoảng cách với nàng.
Hắn dùng tay tách đôi chân ngọc ngà của nàng ra, Bùi Dực rũ mắt nhìn xuống hoa huyệt tinh khiết của nữ nhân dưới thân.
Hắn vươn ngón tay bóc tách hai cánh môi no đủ, trong khe hở nhỏ hẹp, da thịt đỏ tươi đang run rẩy mấp máy.
Hoa huyệt của Thẩm Diên cực kỳ đẹp mắt, hình dáng no đủ, màu sắc hồng hào, vô cùng sạch sẽ.
Ngoài dự đoán, Bùi Dực có vài phần hài lòng với cấu tạo thân thể của Thẩm Diên, ngay cả cự vật dưới thân kia cũng cứng rắn run rẩy hai cái, tỏ vẻ vui mừng.
Hắn ghé sát lại gần vị trí giữa hai chân Thẩm Diên, đỡ dương vật cứng rắn đỏ ngầu của mình tiến thẳng vào hoa huyệt nhỏ hẹp.
Côn thịt thô dài của người nam nhân quá mức khiến người ta sợ hãi, trên gương mặt nhỏ nhắn của Thẩm Diên lộ ra vẻ khiếp sợ, nàng dùng bàn tay che lại nơi riêng tư của mình.
Bùi Dực nhướng mày, lạnh nhạt liếc mắt nhìn nàng nói: "Lấy ra."
"Tướng gia, chờ một chút, thiếp.." Thẩm Diên nhút nhát sợ sệt gọi nam nhân một tiếng, nàng hy vọng hắn có thể làm một chút dạo đầu, âu yếm nàng.
Kiếp trước, Bùi Dực không làm gì cả, chỉ ngang ngược cắm côn thịt vào bên trong, khiến nàng đau đến chết đi sống lại.
Mặc dù Bùi Dực đã ngoài ba mươi, nhưng trên phương diện này hắn cũng là lần đầu tiên, không hề có kinh nghiệm gì đáng nói.
Kiếp trước, kỹ xảo vụng về này khiến Thẩm Diên cực kỳ ghét bỏ, nhưng bởi vì thân phận chênh lệch, nàng chỉ dám giận mà không dám nói, yên lặng chịu đựng.
Sau này, qua một vài lần, Bùi Dực mới dần thuần thục, chuyện phu thê giữa hai người cũng coi như hòa hợp, Thẩm Diên mới bớt đau khổ hơn một chút.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Lustaveland.com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của lustaveland. Bản copy sẽ không đầy đủ. Mong bạn hãy đọc ở