12: Muốn ký hiệu bé omega / Là gì của em? (H)
Tô Di Thanh tất nhiên sẽ là người đầu tiên được uống sữa của omega bé nhỏ, chuyện này chắc chắn không thay đổi được, tới lúc đó mỗi sáng sớm trước khi đi làm hắn đều sẽ ôm lấy Cố Cảnh rồi hút hết toàn bộ sữa bên trong.
Nghĩ tới đây làm đôi mắt của Tô Di Thanh như phát sáng, hắn hung ác đỉnh mạnh thân dưới lên như một lưỡi đao sắc bén mở rộng đường, buộc bên dưới của cậu phải mở rộng ra để hắn đi vào.
Cố Cảnh đau tới mức chảy mồ hôi đầy người, cậu không còn sức lực mà đập vào vai Tô Di Thanh nữa, nước mắt của cậu rơi xuống liên tục, thế mà người đàn ông này cứ như là dã thú vậy, ngay lúc hắn đâm hết vào trong thì Cố Cảnh đã không còn thốt nên lời được nữa, hai mắt cậu lúc này ngập đầy sương mù.
Nhưng Cố Cảnh cũng không biết rằng trong suốt những ngày phát tình sau đó của mình, tên alpha tồi tệ Tô Di Thanh này thậm chí còn không thèm rút ra khỏi người cậu.
"Đủ rồi...Ưm a... Quá, quá nhiều..." Cố Cảnh liên tục nức nở cầu xin Tô Di Thanh đừng tàn phá cậu nữa.
Tô Di Thanh bị Cố Cảnh hút tới mức tê dại, hai tay hắn dùng sức nắm chặt lấy eo của thanh niên rồi đè mạnh xuống dưới, như muốn đem cả người Cố Cảnh đính chặt lên hắn vậy, từng lớp thịt non bị dươиɠ ѵậŧ của hắn tách ra cho đến tận nơi sâu nhất, sau đó bị tầng tầng lớp lớp bên trong cắn chặt thì mới dừng lại.
"A!" Hai mắt Cố Cảnh trắng dã, hồn phách gần như lìa khỏi xác: "Không muốn! Ra ngoài! Đau..."
Tô Di Thanh vừa mới đi vào đã dùng sức đâm vào rút ra liên tục, sau đó mới cắn lên cổ Cố Cảnh, hàm hồ nói: "Chút nữa sẽ hết đau ngay thôi, ưm, chặt quá!"
"Ưm a... Đau...Chậm...Chậm...ư..."
Cố Cảnh ngồi phía trên người đàn ông nên bị hắn cắm tới mức mắt nổ đom đóm, nước mắt chảy dài xuống dưới, toàn bộ dây thần kinh của cậu đều như bị nắm lấy, sau đó lại có một dòng điện hung hăng chạy dọc qua đó, khiến tiếng khóc của cậu cũng bị thay đổi.
Tô Di Thanh biết cậu đã cảm nhận được vui thích nên liền lật người cậu lại, để cậu quỳ bò trên giường, sau đó từ phía sau đánh "bạch bạch" lên cái mông trắng bóc của cậu, khiến nó dần dần chuyển sang màu màu đỏ như quả lựu. Phía ngoài mép huyệt nổi lên một vòng bọt trắng xóa, Tô Di Thanh vẫn nắm chặt lấy eo của cậu mà dùng sức đâm mạnh vào trong, bộ dáng gấp gáp như muốn biến bên trong của thanh niên trở thành hình dạng của hắn.
"Không muốn... quá...quá nhanh...Ưm a..."
Giọng nói của Cố Cảnh liên tục bị đứt quãng, cả người cậu đã không cách nào cử động được nữa rồi, thân trên nằm sát xuống giường trong khi phía sau gần như đã mất cảm giác nhưng vẫn phải chịu đựng từng đợt đâm chọc của người đó.
"Con mẹ nó, nhìn bộ dáng của em mà xem!" Tô Di Thanh xoay người Cố Cảnh lại để cậu nằm ngửa trên giường, khuôn mặt Cố Cảnh lúc này tràn đầy nước mắt, giữa mày cũng nhíu thật chặt, hơi thở lạnh nhạt u buồn ngày thường trên khuôn mặt cậu giờ đây trở nên hồng hào như ráng chiều vậy, một nửa đầu lưỡi của cậu khẽ rơi ra khỏi miệng, nước bọt theo đôi má chảy xuống dưới, đã hoàn toàn trở thành bộ dạng bị đàn ông cᏂị©Ꮒ mở.
Hắn kéo hai chân Cố Cảnh ra, Cố Cảnh cũng không còn sức mà kêu đau nữa bởi vì cậu đã không còn cảm giác, thế nên Tô Di Thanh cũng không còn thương tiếc nữa mà banh rộng hai chân của cậu sang hai bên thành hình chữ "nhất", ở giữa là hoa huyệt đã đỏ bừng, vách thịt xung quanh đã gần như trở nên trong suốt, cái lỗ nhỏ bé này đã hoàn toàn có thể chứa được dươиɠ ѵậŧ, mỗi lần bị hắn đâm rút đều sẽ không chịu nổi mà liên tục chảy ra dâʍ ɖị©ɧ, sau đó lại bị hắn đâm mạnh lại vào trong.
"Ưm a...Không...không..."
Ý thức của Cố Cảnh giờ đây không khác gì bùn nhão, đối với lời nói của Tô Di Thanh cậu đều chỉ dựa vào bản năng mà phủ định.
"Không? Nếu không muốn sao lại kẹp chặt tới vậy?"
Khuôn mặt của Tô Di Thanh cũng càng ngày càng mê người hơn, khuôn mặt vốn đã đẹp đẽ của hắn ở trong căn phòng tới trở nên hết sức quyến rũ.
Tô Di Thanh cảm thấy Cố Cảnh sinh ra là để kiềm chế hắn, trước kia hắn chưa bao giờ cảm thấy việc làʍ t̠ìиɦ là một chuyện thoải mái cả, đối với hắn mà nói đó không khác gì bản năng của dã thú cả, khiến người ta ghét bỏ.
Hơn nữa hắn cũng không cảm thấy alpha trời sinh cần phải bảo vệ omega, hoặc cũng có thể nói là Tô Di Thanh cực kỳ ghét omega yếu đuối, vừa chạm vào đã vỡ.
Nhưng vào ngày thứ hai hắn bị đưa tới Cố gia và nhìn thấy omega này ngồi ở trên ghế, khuôn mặt tràn đầy bệnh tật giống như không còn sống nổi nữa, đang mặc quần áo chỉnh tề, áo sơ mi đều được cài tới nút cao nhất, trên bàn tay tái nhợt là những ngón tay nhỏ dài, móng tay được cắt sửa gọn gàng, gân xanh tím nhạt mờ nhạt nổi trên mu bàn tay.
Lúc đó trong đầu Tô Di Thanh liền toát lên suy nghĩ muốn tới cạnh người ấy, ý nghĩ này khiến bản thân hắn khi đó hoảng sợ vô cùng. Hắn định sẽ không nghĩ về nó nữa nhưng khi đêm đến, ý tưởng này lại hiện lên rõ mồn một.
Hắn muốn lột sạch quần áo của cậu ra, để lại dấu vết thuộc vể chính mình trên làn da tái nhợt bệnh tật đó...
Hắn nhớ cậu, nhớ đôi mắt, sống mũi, đôi môi...
Hắn muốn cắm vào trong cậu, chắc chắn sẽ rất sung sướиɠ...cũng cực kỳ phù hợp...
Nếu có thể mãi mãi ký hiệu omega này thì thật tốt...
Những suy nghĩ xấu xa không thể cho người khác biết của hắn lập tức bùng nổ trong nháy mắt.
Tô Di Thanh không thể khống chế được ham muốn của mình nữa, thế nên hắn liền đơn giản bỏ mặc bản thân mình chìm vào ngọn lửa.
"Chậm..."
Hơi thở của Cố Cảnh hết sức mong manh, ngay cả một ngón tay cậu cũng không thể nhấc lên nổi.
"Gọi tôi đi."
Tô Di Thanh cúi người, đâm vào Cố Cảnh một cái.
"Ưm a...bà...bà xã..."
Cố Cảnh đột nhiên bị hắn đâm một cái làm ngẩng đầu lên, trong não cậu trống rỗng không biết mình đã nói gì.
"Bà xã? Ồ." Tô Di Thanh nhỏ giọng cười một tiếng: "Em cảm thấy trước kia tôi là mẹ trên danh nghĩa của em, hiện tại lại thành của em?"
Eo hắn dùng sức đâm mạnh hơn vào khoang sinh sản của cậu. Cả người Cố Cảnh run lên bần bật: "A...không phải...không...nhẹ...ư a...nhẹ..."
Đối với alpha mà nói thì khoang sinh sản của omega chính là một khu vườn bí mật, có sức hấp dẫn cực kỳ lớn đối với bọn họ từ khi mới sinh ra, Tô Di Thanh cũng không phải ngoại lệ, hắn phải nhét hết toàn bộ mình vào đó rồi tạo kết bên trong.
"Là gì của em, hửm?" Tô Di Thanh đâm càng ngày càng nhanh vào khoang sinh sản của cậu.
Cố Cảnh thở hổn hển.
"Ưm a... không muốn...đừng đâm vào đó...Ưʍ...Tô...Tô Di Thanh...Ưm a..."
"Không phải." Người đàn ông vác hai chân thanh niên lên vai, khiến bờ mông của cậu cũng bị nâng lên không trung, làm lộ con rồng đỏ thẵm bên dưới của hắn trong hết sức đáng sợ.
"Gọi ông xã, bảo bối, nhanh lên."
"...Ư...ông...ông...xã..."
"...Ngoan lắm."