⬅ Trước Tiếp ➡
Cửa thang máy sắp đóng lại, tổng thanh tra tài vụ đến còn muộn hơn gọi lớn một tiếng "Đợi một chút."
Một đám người lại đồng loạt ân cần thăm hỏi "Chào Tôn tổng."
"Xin chào, các người không vào thang máy mà đứng ở chỗ này làm gì?" Tôn tổng nói rồi đi đến trước cửa thang máy, vừa nhìn thấy người bên trong thì lập tức không thấy kỳ quái nữa. Cô ta chào hỏi với Ứng Dư trước, sắc mặt của Trương phó tổng lại biến đổi.
Bên trong không gian hẹp có ba vị lãnh đạo, còn lại đều thức thời đợi một chuyến saụ
Cửa thang máy đóng lại, Ứng Dư hỏi "Bên tổng bộ phát triển quy định mới rồi?"
Tôn tổng không hiểu rõ "Quy định mới theo ý cô là?"
Ứng Dư hờ hững quét qua Trương phó tổng một chút, Tôn tổng lập tức hiểu ra, bên phía Trương phó tổng nhìn chằm chằm cửa thang máy giả vờ không nghe thấy, bầu không khí lập tức trở nên lạ thường.
"Xem ra là tôi nghĩ nhiều rồi, chắc là bọn họ cảm thấy không thoải mái." Ứng Dư nói một mình, thanh âm không lớn không nhỏ, đủ để hai người bên cạnh nghe rõ.
Tôn tổng không tiện nói gì, nếp nhăn nhỏ bên khóe mắt lộ ra theo nụ cười của cô ta, sắc mặt của Trương phó tổng chắc chắn không thể nào tốt được. Vừa đến tầng lầu, Trương phó tổng chào hỏi đi ra ngoài trước, động tác vô cùng nhanh nhẹn, Tôn tổng hàn huyên vài câu rồi cũng đi ra.
"Một đứa không được chiều chuộng, mà ngoài miệng bản lĩnh vẫn còn lớn lắm." Trương phó tổng vừa đi vừa tức giận nói thầm.
"Nói thế nào thì cũng là con gái của chủ tịch." Tôn tổng đi theo sau, nghênh đón ánh mắt có chút kinh ngạc, cô ta giải thích nói "Tôi tới lấy một chút tài liệụ"
Hai người bọn họ không ở cùng một tầng lầu làm việc.
Dù sao cũng đã bị nghe thấy, Trương phó tổng lại nói thêm một câu "Cũng chính là có tầng quan hệ không mặn không nhạt này, nếu không thì có thể có năng lực gì chứ."
Tôn tổng thầm nghĩ Anh thì có năng lực gì chứ, mới đến công ty mấy năm đã không còn có phương hướng gì rồi. Cô ta nói "DEL.Y phụ thuộc vào tập đoàn, nhưng chủ yếu là do Ứng tổng mà phát triển nhanh chóng, cô ấy cho dù ở đâu thì cũng đều có thể tự mình đảm đương được. Anh cũng đừng quên, Ứng tổng là thành viên ban giám đốc, đừng nói tới chủ tịch còn đang kiêm nhiệm tổng giám đốc, chúng ta đều phải cẩn thận nói chuyện gì." Nói xong người rẽ sang một phía khác.
"Đã cưỡi lên cây cổ thụ lạnh lẽo còn có mặt mũi nói thực lực, cũng chỉ là bình hoa được bọc giấy vàng mà thôi." Trương phó tổng hừ lạnh một tiếng, chầm chậm tiến vào trong văn phòng.
...
"Ứng tổng." Thư ký ngồi trước phòng đứng lên.
Ứng Dư nhìn cửa lớn đóng chặt, hỏi "Chủ tịch đang bận sao?"
"Cô chờ một lát." Thư ký gọi điện thoại báo cáo, nhận được chỉ thị mới nói với Ứng Dư "Chủ tịch bảo cô vào trong."
Lúc này Ứng Dư mới đi gõ cửa, mở cửa gọi "Cha."
Ứng Yến Bang ngồi ở trên ghế sa lon lên tiếng, vẫy vẫy tay "Tới đây ngồi đi."
"Cha có chuyện gì muốn phân phó sao?" Ứng Dư còn chưa ngồi xuống đã đi thẳng vào vấn đề, ngoại trừ tổng bộ triệu tập đến họp, cô cực hiếm lần xuất hiện ở đây.
"Mấy hôm không gặp, muốn tìm con tâm sự."
Ứng Yến Bang tuổi đã gần năm mươi nhưng vẫn hăng hái, theo năm tháng chỉ ngày càng tích lũy được sự từng trải thâm sâu, cùng với con mắt sắc bén nhìn thấu mọi thứ.
Tâm sự? Ứng Dư cười. Cái từ này thật sự không thích hợp với hai cha con bọn họ.
"Cha đã xem qua bản báo cáo rồi, cũng không tệ lắm." Ứng Yến Bang rót chén trà cho Ứng Dư "Cha hi vọng sáu tháng cuối năm có thể nhìn thấy số liệu tốt hơn."
⬅ Trước Tiếp ➡