⬅ Trước Tiếp ➡
Chu Châu không đáp lại, chỉ nhún vai, cô cũng đã đi theo Ứng Dư hai năm, hiểu rõ quan hệ chị em hơn người ngoài. Cô luôn cảm thấy Ứng Doãn đặc biệt bài xích Ứng Dư, cũng không phải là do nguyên nhân cũ rích như chuyện của đời trước hay là tranh đoạt gia sản, mà là vấn đề cá nhân của cô ta. Cho dù Ứng Dư làm cái gì, Ứng Doãn đều sẽ phản bác và phản kháng vô điều kiện, giống như theo bản năng vật.
"Tôi vừa xem tư liệu mà cô đưa tới, Tiểu Tân này cảm giác con người cũng không tệ, tướng mạo cũng có đặc trưng, dành thời gian bồi dưỡng cô ấy đi." Ứng Dư chỉ vào một hình ảnh trong tư liệu "Lý Dĩnh không còn gia hạn hợp đồng nữa, Ứng Doãn và những người kia cũng không có thành tựu, nắm chắc việc bồi dưỡng mấy người mới, đừng để đứt gãy."
Chu Châu hoàn hồn gật đầu, tiếp nhận tư liệu, nói "Để tôi đi sắp xếp." Nói xong cô liền đi ra ngoài.
Ứng Dư tùy tiện cầm lấy một bản tư liệu trong đống văn kiện xếp chồng xem một chút, vô thức lẩm bẩm một tiếng "Đỉnh cao?" Cô cụp mắt, khóe miệng cười cực nhẹ, khẽ nhả chữ nói "Cô ta còn phải hiểu rõ, bò càng cao thì sẽ ngã càng thảm."
...
Cuộc hẹn hò tối nay chuyển sang tối mai, Ứng Dư lái xe về nhà nghỉ ngơi giống như thường ngày, cô ngoại trừ xã giao cần thiết thì rất ít khi đi ra ngoài tiêu khiển, cũng có thể đưa cô vào hàng ngũ trạch nữ. Xe lái vào bãi đỗ xe, Ứng Dư xuống xe vừa hay đụng phải hai bảo an đang đi tuần tra, liền hàn huyên vài câụ
Nơi này không có gì khác biệt so với khu dân cư cao cấp, lại nổi tiếng vì hệ thống bảo an đầy đủ lại nghiêm khắc, bảo an tuần tra chưa từng gián đoạn, hộ gia đình và bảo an quen biết cũng rất bình thường. An toàn là một loại đặc sắc, thiết kế của phòng ốc lại là một loại đặc sắc lớn khác, nhìn từ xa giống như một tòa biệt thự thực ra lại là hai tòa nhà tổ hợp loft tụ lại với nhau, mà bố cục của hai tòa nhà hoàn toàn khác biệt, rất là mới lạ. Cho nên tất cả những người ở lại chỗ này đều là giới trẻ đủ mọi thành phần, xuất thân từ giới nghệ thuật là chiếm đa số.
Vừa đóng cửa lớn đã lập tức mở máy báo động phòng trộm, đây là việc đầu tiên cô phải làm mỗi khi trở về nhà, cho dù đã khuya, đi ngủ cũng phải sớm thiết lập, cái thói quen này đã kéo dài rất nhiều năm. Theo một tiếng chìa khóa rơi xuống, Ứng Dư thư giãn trở lại, tiện tay hất túi xách đi rồi đi chân đất vào phòng bếp, cô lấy từ trong tủ lạnh ra sữa bò cùng sandwich lúc ăn sáng còn thừa, coi như giải quyết xong cơm tối.
Trong nhà chỉ có bên phía phòng bếp này mở một ngọn đèn nhỏ, bốn phía cũng chỉ lờ mờ. Ánh sáng bạc dịu dàng của ánh trăng chiếu vào từ nóc nhà phòng khách và mặt tường pha lê phía nam, lấp kín hơn nửa phòng, ở dưới phòng bếp cũng không sáng tỏ như vậy.
Nhét một miếng thức ăn cuối cùng vào miệng, Ứng Dư bưng sữa bò đi tới phòng khách. Nói là phòng khách, thật ra là hỗn hợp giữa phòng khách và phòng ngủ, ở phía nam bày biện ghế sô pha, phía bắc để giường, cho dù ngồi ở bất cứ nơi nào cũng có thể thấy được bầu trời đêm rộng lớn thông qua bức tường pha lê, tưởng tượng một chút sẽ giống như lộ thiên.
Mặt trăng đang tròn, ánh trăng dần dần trở nên sáng hơn, Ứng Dư mượn ánh sáng mỏng manh nhìn chằm chằm mặt tường hồi lâụ Trên mặt tường này treo những bức ảnh trong từng thời điểm khác nhau, im lặng miêu tả quá trình trưởng thành của cô. Trong tấm hình phần lớn là một mình cô chụp, cũng có mấy bức ảnh chụp chung, ánh mắt của cô lưu luyến trên một bức ảnh gia đình.
⬅ Trước Tiếp ➡