⬅ Trước Tiếp ➡
"Cuối cùng cũng nói thật." Ứng Doãn cười lạnh, giống như đã nằm trong dự đoán của cô ta "Tôi đã biết cô không có suy nghĩ tốt đẹp gì mà, đột nhiên trở về từ nước ngoài còn nhất định phải vào công ty của nhà tôi, không phải là muốn tìm được chỗ tốt từ cha sao. Sao vậy, người cha ngoại quốc của cô không chuẩn bị của hồi môn cho cô, hay là mẹ cô để cô trở về tranh gia sản hả?" Cô ta bỗng nhiên bừng tỉnh ngộ, đáy mắt hiện lên vẻ trêu tức "À, tôi quên mất, ở nước ngoài không có chuyện của hồi môn. Có điều, người cha ngoại quốc của cô cũng không có nghĩa vụ chuẩn bị cho cô, chỉ có thể quay lại đây đòi." Nói xong, cô ta còn tỏ vẻ đồng cảm, đương nhiên còn có ý chế nhạo mơ hồ.
Lời này lọt vào tai Ứng Dư cũng không chói tai, suy nghĩ của Ứng Doãn chính là suy nghĩ của mẹ cô ta. Ứng Dư phác họa lại bản lịch trình, khép lại nói "Cô cảm thấy tôi cần người khác chuẩn bị của hồi môn cho sao? Đến lúc mà bản lĩnh tự biện minh của cô có thể sử dụng trong việc đối phó với phóng viên, thì công ty cũng không cần phải lau mông cho cô rồi."
Hai chữ "Lau mông" này tất nhiên không vào nổi tai Ứng Doãn, cô ta đáp "Nếu như đã tiếp nhận chuyện của tôi thì làm cho đẹp một chút, nếu không tôi sẽ nghi ngờ cô có xứng đáng ngồi ở vị trí này hay không đó."
"Công ty có rất nhiều nghệ sĩ, cô cũng chỉ là một trong số đó, còn không phải là sao hạng A, tại sao chúng tôi phải xoay quanh cô chứ?" Ứng Dư dựa về phía sau, nhướng mắt nói "Huống hồ dù tôi có nhanh như thế nào thì cũng không thể đuổi kịp tốc độ tìm đường chết của cô."
Ứng Doãn đột nhiên xù lông, phủi đất đứng lên nói "Không di chuyển xung quanh tôi thì di chuyển xung quanh ai chứ, công ty này là vì tôi mới..."
"Công ty chỉ dựa vào một mình cô thì đã sớm chết rồi, cái chuyện còn không hẳn là đạo lý này còn cần phải để tôi nói cho cô biết sao?" Ứng Dư thu hồi tầm mắt, trực tiếp hạ lệnh "Đi chuẩn bị cho chương trình đi."
Ứng Doãn phản nghịch, nhướng lông mày nói "Tôi không đi đấy."
Ứng Dư khảng khái mà tỏ vẻ "Không đi cũng được, tạm dừng tất cả hoạt động mà ở nhà tỉnh táo lại."
"Dựa vào cái gì " Ứng Doãn không tự giác mà cất cao giọng "Phim truyền hình tôi vừa quay xong còn đang phát sóng đó, cô lại để cho tôi ở nhà đợi ?"
"Vậy thì cô muốn làm gì? Tiếp tục ở bên ngoài tạo những tin tức hành lang cho tôi sao?" Giọng điệu của Ứng Dư đột nhiên trở nên nghiêm khắc, cầm lấy một chồng báo cùng hai quyển tạp chí quăng ra phía trước, nói "Đã giúp cô không lộ ra những phần sau trong tối hôm qua cũng đã không tệ rồi, cô ở bên ngoài còn có hình tượng gì nữa, tất cả đều là đây này."
Ứng Doãn cúi đầu nhìn xuống, đập vào mắt là đủ loại tiêu đề "Nữ minh tinh mới nổi gặp may, cậy vào gia đình đùa giỡn nhãn hàng", "Nữ minh tinh mới nổi không hợp với nhiều người, sau lưng có người cha tỷ đô làm chỗ dựa", "Nữ minh tinh phim truyền hình truyền ra nhiều chuyện xấu, ở lại hộp đêm cả đêm không về", "Tiểu hoa đán mới nổi trên đài dưới đài trong ngoài không đồng nhất".
Ngón tay dài chọc chọc lên đống giấy, Ứng Dư có chút ưu sầu nói "Vẽ con đường ngọc nữ thanh thuần mà cô không đi, hiện tại là không thể đào ra được một chút tin tức chính diện để tẩy trắng cho cô. Cô cho rằng chương trình của người ta nguyện ý muốn cô sao, nếu như không phải tôi tìm đến nhà tài trợ vừa rồi, thì cô cho rằng cô có thể vào?"
⬅ Trước Tiếp ➡