⬅ Trước Tiếp ➡
Cô gái cao gầy làm như không nghe thấy, sải bước đi về phía trước, đôi chân dài mảnh khảnh thẳng tắp phối thêm âu phục cực ngắn, đặc biệt giống như đang bước đi trên sàn chữ T, bắt lấy mọi ánh nhìn, nhất là những nhân viên nam.
""Xem kìa, tối hôm qua vừa mới gây họa, giờ lại làm ầm lên."" Tiền Ngữ không thể kìm lòng mà lắc đầu thở dài ""Có em gái như vậy thật là bực mình.""
Chu Châu trợn mắt thoáng nhìn, Triệu Tiểu Huệ kéo Tiền Ngữ trở về. Lúc này Tiền Ngữ mới ý thức được mình lỡ lời, bận rộn chặn miệng lại giả vờ mất trí nhớ, ánh mắt vẫn không nhịn được mà nhìn ra bên ngoài.
""Ứng tổng còn đang bận việc, có chuyện gì có thể nói với tôi trước."" Chu Châu chặn đường lại, khoát tay để nhân viên lễ tân đi trước.
Cô gái cao gầy cuối cùng cũng dừng lại, lấy chiếc kính râm xuống, lộ ra đôi mắt lá liễu đầy vẻ khinh thường, đôi môi được tô son nhẹ nhàng mở ra, nói ""Cô thì là cái thá gì.""
""Ứng Doãn."" Thái độ của Chu Châu vẫn lạnh như cũ ""Chuyện tối hôm qua vẫn là tôi giải quyết cho cô, cô cảm thấy tôi là cái thá gì.""
Ứng Doãn cười mỉa mai ""À, khó trách cô ba mươi tuổi vẫn ngồi ở cái vị trí thư ký này, một chút trình độ đó của cô cũng gọi là giải quyết tốt hậu quả sao?""
Chu Châu cũng không tức giận, trả lời ""Năng lực của tôi làm sao có thể đuổi kịp bản lĩnh gây chuyện của cô, đừng tưởng rằng chuyện sau nửa đêm của cô không lộ ra thì sẽ không có ai biết cô đi đâụ""
Sau nửa đêm? Đám người kinh ngạc, còn có chuyện gì khác bên trong? Thật là khiến cho người ta không ngừng tưởng tượng.
Ứng Doãn rất khó chịu nhưng lại không nói nên lời, cô ta nhớ mang máng mình còn đi một câu lạc bộ khác, về phần đã làm gì thì khó mà nói được, mơ mơ màng màng không nhớ rõ.
""Oa, chị Chu thật là trâu bò Ngoại trừ Ứng tổng, công ty của chúng ta chỉ có cô ấy mới dám nói chuyện với đại tiểu thư như thế."" Mặt Tiền Ngữ đầy vẻ sùng bái.
Triệu Tiểu Huệ nằm trườn ra, cằn nhằn run rẩy ""Đúng thế, ""Mặt rau trộn"" cũng không phải là gọi không.""
Cửa cuối lối đi nhỏ mở ra, tất cả mọi người đều trở lại vị trí của mình bận rộn, văn phòng khôi phục lại tình trạng bình thường.
Tiền Ngữ thấp giọng nói ""A a, Ứng tổng ra rồi, lần này lại có cái xem.""
Một giọng đàn ông cởi mở bay ra ""Không thể ăn một bữa cơm với Ứng tổng thật sự là đáng tiếc."" Một người đàn ông bụng lớn mập mạp ngoài miệng nói đáng tiếc, lại nhìn vào đôi môi tô son cùng răng trắng của Ứng Dư không chuyển mắt, còn thỉnh thoảng liếc trộm thân hình xinh đẹp được che bởi chiếc váy chữ A cùng chiếc áo trắng thuần.
""Lần sau để tôi mời khách."" Ứng Dư nhoẻn miệng cười, nói với Chu Châu ""Đưa Lưu tổng xuống dưới lầụ""
Chu Châu gật đầu đồng ý, đưa tay làm động tác mời, nói ""Mời ông đi bên này.""
""Vậy thì mong chờ lần sau gặp mặt Ứng tổng."" Lưu tổng mở đôi môi dày toe toét cười, nói với ý vị đầy sâu xa. Cặp mắt nhỏ kia khó khăn lắm mới dời từ trên người Ứng Dư đến trên người Ứng Doãn, nhìn từ đầu đến chân mấy lần, còn đặc biệt dừng lại mấy giây trên cặp đùi đẹp, định mở miệng nói chuyện, nhưng ông ta còn chưa kịp tra hỏi đã bị Chu Châu thúc giục ra bên ngoài.
⬅ Trước Tiếp ➡