⬅ Trước Tiếp ➡
Mẹ Chung giật giật môi muốn nói gì đó, cuối cùng chỉ nói một câu "Ở phòng cho khách có đồ dùng cá nhân mới."
""Ừm."" Ứng Dư gật đầu nói về phía phòng bếp ""Jonny Ngày mai đưa tôi vào nội thành ""
""Ừ."" Lão Jonny quơ xẻng trả lời.
Mẹ Chung quan sát Ứng Dư một hồi, đứng dậy đi hỗ trợ. ""Vợ chồng"" Trung Tây kết hợp bận rộn nấu ăn bên bàn bếp, nhìn bề ngoài có vẻ không hợp nhau nhưng ngẫm kĩ lại vô cùng chan chứa tình yêụ
Điện thoại trên bàn rung lên, Ứng Dư mở tin nhắn nhìn thấy mấy tấm ảnh chụp, sau khi phóng đại càng rõ ràng. Vẻ đẹp trai vừa mới biến mất không lâu đã bất ngờ xuất hiện ở trên màn hình, đương nhiên không thể thiếu con người yểu điệu kia, cô kéo xuống nhìn thời gian rồi tắt điện thoại.
Cái người không thể chờ đợi kia có vẻ như đã quên, khi ăn vụng quan trọng không phải là chú ý vệ sinh, mà là cẩn thận để bị bắt.
Cửa bị gõ cốc cốc hai lần, Ứng Dư đầu không ngẩng lên nói "Vào đi.""
Cửa mở hé ra, Triệu Tiểu Huệ thò đầu vào, mặt đầy ưu sầu ""Ứng tổng, phòng chụp ảnh xảy ra vấn đề.""
Ứng Dư dời mắt khỏi văn kiện ""Sao vậy?""
""Ứng Doãn cô ta..."" Triệu Tiểu Huệ không muốn nhiều chuyện, dùng giọng điệu năn nỉ nói ""Chị đi xem một chút đi.""
""Tôi biết rồi, cô đi qua đó trước đi."" Ứng Dư gõ tài liệu lên máy tính.
""Vâng."" Triệu Tiểu Huệ vừa đóng cửa, lại thò vào nói ""Ứng tổng, nhiếp ảnh gia... Hình như...""
""Rốt cuộc cô muốn nói cái gì?"" Ứng Dư dừng tay nhìn về phía cửa.
Triệu Tiểu Huệ nuốt một ngụm nước bọt ""Nhiếp ảnh gia rất tức giận, giống như muốn đi...""
Xoát một tiếng, Ứng Dư đẩy văn kiện đi ra ngoài, Triệu Tiểu Huệ lập tức tránh đường đi theo saụ
""Cô ta đang làm gì vậy?""
Triệu Tiểu Huệ tiến lên phía trước đáp ""Không phối hợp với nhiếp ảnh gia chụp ảnh, những người khác đã chụp xong, còn lại một mình cô ta.""
Ứng Dư không hỏi thứ khác, nói ""Cô đi mua một chút điểm tâm ngọt với cà phê lại đây.""
Triệu Tiểu Huệ tuân lệnh nhanh chóng chạy đi, Ứng Dư đi vào trong thang máy đi xuống tầng trệt. Tầng này rõ ràng nhân viên bận rộn hơn rất nhiều, nhìn thấy Ứng Dư chỉ ngừng lại mấy giây chào hỏi rồi lại đi làm việc. Ứng Dư đi thẳng tới phòng chụp ảnh, vừa đẩy cửa ra đã phát hiện bầu không khí không thể nào vui vẻ được.
Người ở bên trong chia làm hai nhóm đứng mỗi bên, nhiếp ảnh gia với sắc mặt không tốt ngồi chỉnh sửa máy ảnh, mấy nhân viên công tác từ các đài truyền hình khác đang thảo luận gì đó, các cô thỉnh thoảng nhìn vào phương hướng nào đó một chút, không phải là ánh mắt tốt gì. Cùng nhau tham gia chương trình còn có những nghệ sĩ trong công ty, bởi vì không thể sắp xếp được lịch quảng bá phù hợp, Ứng Dư cố ý chừa lại phòng chụp ảnh cho người trong đài truyền hình tới quay chụp, người ta là người ngoài, có thể hiểu được đại tiểu thư mới là lạ.
Ứng Doãn giống như người không có chuyện gì ngồi cạnh đống đạo cụ chơi điện thoại, trợ lý của cô ta là Tiểu Vương rất gấp không biết khuyên như thế nào.
"Trong thời gian làm việc mà cô đang làm cái gì vậy."" Ứng Dư chậm rãi đến gần khu vực quay chụp, đôi giày cao gót thanh mảnh đạp trên mặt đất phát ra tiếng cạch cạch.
Nhân viên công tác nhìn thấy người tới đều đứng thẳng lại, nhiếp ảnh gia đứng lên ""Ứng tổng, cô tới rồi.""
Ứng Dư nhẹ gật đầu, nói với người đang cúi người nghịch điện thoại ""Cô có thái độ gì vậy?""
Ứng Doãn trả lời qua loa ""Chụp xong rồi.""
""Đúng là chụp xong rồi, nhưng không có chất lượng chút nào."" Nhiếp ảnh gia châm chọc khıêu khích một câu, vẻ mặt của những người khác cũng đều rất khinh thường.
Ứng Dư đến trước máy tính xem xét, nói ra ""Chụp lại toàn bộ.""
⬅ Trước Tiếp ➡