"Vậy thì tôi sẽ không khách sáo với cô nữa."
...
"Đưa em đến nhà Lão Jonny đi." Ứng Dư nhìn ra ngoài cửa sổ xe, lười biếng nói.
Buổi tiệc tiến hành được một nửa bọn họ đã sớm rời đi, là Bạc Thiếu Thừa nói, Ứng Dư cũng lập tức đồng ý. Theo lý giải bình thường là Bạc Thiếu Thừa sợ bạn gái nhìn thấy một nhà cha ruột vui vẻ hòa thuận thì trong lòng không dễ chịu, đến gặp mặt một cái coi như hoàn thành nhiệm vụ, chí ít Ứng Dư đoán như vậy. Tâm tư của Bạc Thiếu Thừa được giấu rất sâu, Ứng Dư từng cho là anh ta quá trầm ổn, thực ra không phải vậy.
Mặc kệ Bạc Thiếu Thừa có ý gì, Ứng Dư cũng không có hâm mộ hay đố kỵ gì Ứng gia, nhưng lúc này cô muốn đến nhà cha dượng tìm mẹ ruột, đúng là sẽ khiến người ta hiểu lầm.
Bạc Thiếu Thừa phân phó tài xế một tiếng, sau đó kéo Ứng Dư qua rỉ tai vài câu, để cô dựa lên người mình. Cảnh đếm ngoài cửa sổ xe bởi vì tốc độ xe mà trở nên mơ hồ không rõ, Ứng Dư nhìn không chớp mắt, không trả lời.
Mẹ Chung và Lão Jonny ở vùng ngoại thành, lái xe một lúc lâu mới đến.
Bạc Thiếu Thừa vén mái tóc dài tán loạn nói "Sáng mai tới đón em."
"Chạy tới chạy lui quá phiền phức." Ứng Dư nhìn cổng lớn ngoài cửa sổ, quay đầu nhìn anh ta nói " Lão Jonny nhất định sẽ đưa em về."
Bạc Thiếu Thừa thấy vẻ mặt hoạt bát hiếm có của cô mà vui vẻ, cúi đầu hôn lên khóe mắt Ứng Dư một cái "Sớm nghỉ ngơi một chút."
Ứng Dư ừ một tiếng rồi ngồi thẳng người, nói tạm biệt với người yêu đang gần trong gang tấc.
"Là ngủ ngon mới đúng." Bạc Thiếu Thừa dịu dàng sửa lại, đuôi lông mày anh ta khẽ nhướng lên, giống như có chút không vui.
Ứng Dư cắn môi không cãi lại, mở cửa xuống xe, một tiếng thổi còi qua đi, xe biến mất trong màn đêm. Ứng Dư gọi điện thoại, nói rất ngắn gọn "Bắt đầu từ tối nay." Sau đó cúp máy.
Đêm đã khuya, vùng ngoại thành như cái lá chắn, loại bỏ hết ồn ào náo động của thành thị, rất yên tĩnh, cũng làm cho người ta trở nên bình tĩnh. Ứng Dư đứng ở ven đường một hồi, bị âm thanh gào to khoa trương làm cho tỉnh táo lại.
""Oa Cheryl đến rồi sao "" Một người lớn tuổi to con tóc vàng dùng tiếng Trung không mấy thành thạo kêu to, trên tay còn cầm một túi rác.
""Jonny, tiếng Trung của ông đến bao giờ mới có thể tiến bộ vậy."" Ứng Dư không chút để ý mà chế giễụ
""Haizz, tiếng Trung rất khó học."" Lão Jonny lại khoa trương phàn nàn, ông ta ném túi rác rồi cùng Ứng Dư đi vào trong nhà, dùng tiếng Trung cùng giọng điệu bất chính nói chuyện tối nay, nói đi nói lại chính là có ý Ông ta cho rằng Ứng Dư không thể tới, nên không để phần cơm.
Athan Bergman là cha dượng trên danh nghĩa của Ứng Dư, cô thích gọi ông ta là Lão Jonny, bởi vì ông ta còn lớn hơn mẹ Chung tám tuổi. Lão Jonny khôi hài lại nóng tính, có đôi khi sẽ trở nên ồn ào, giống như bây giờ. Nói thật từ rất lâu rồi Ứng Dư vẫn không thể hiểu được tại sao mẹ Chung lại lựa chọn một người nước ngoài tóc vàng suốt ngày nói liên miên lải nhải, sau này cô mới hiểu được là sự chân thành của Lão Jonny đã đả động đến mẹ Chung.