"Đúng là không muốn." Ứng Dư nói thẳng "Chính em cũng không muốn tới nhà ông ấy, làm sao lại để anh đi." Quan hệ giữa cô và người nhà được cho là một trong những đầu đề trong "Chuyện nhà giàú, dùng việc này làm cớ rất phù hợp.
Trầm mặc một lát, Bạc Thiếu Thừa rất thông cảm, đáp "Em không muốn đi thì thôi, anh đã đồng ý với bác trai rồi."
Ứng Dư nhìn chằm chằm Bạc Thiếu Thừa không nói lời nào, tính toán trong lòng. Cô rất muốn nhìn thấu người trước mắt, nhưng mỗi lần tìm tòi nghiên cứu đều giống như làm loạn trong bầu trời ngập sương mù, vô cùng bất lực. Lấy tình huống trước mắt mà nói, anh ta và Ứng Doãn vẫn chưa liên hệ với nhaụ
Bạc Thiếu Thừa bị nhìn chằm chằm có chút lạ thường, đón ánh mắt của Ứng Dư mà hỏi "Có vấn đề gì sao?"
Ứng Dư nhún vai nói "Em thấy anh thật sự giống như là rất muốn đi, nếu đã như vậy thì đi thôi. Cha em đã hạ lệnh, ai dám không theo ông ấy chứ."
"Cho dù nói như thế nào, thì em và ông ấy vẫn là cha con." Giọng nói của Bạc Thiếu Thừa nhẹ nhàng lại mang theo chút vẻ thuyết phục, nói xong anh ta đổi chủ đề "Có điều vẫn là muốn tôn trọng mong muốn của em."
Nếu nghĩ cho đại cục, Ứng Dư cũng cảm thấy mình đang cố tình gây sự, nếu như trước đây cô tuyệt đối sẽ tham khảo ý kiến của anh ta, nhưng giờ phút này, ngay cả ý muốn suy nghĩ cô cũng không có.
Ứng Dư cầm lấy khăn ăn chấm lên môi một chút, nói "Cũng xong rồi, chúng ta đi thôi." Đang ăn cơm lại trò chuyện về chủ đề phát ngán ấy, cô cũng không còn hứng thú ngồi lại. Lúc đầu cô đã không thể thích nổi nhà hàng cao cấp gò bó, chỉ là lo ngại thân phận hiện tại mà không thể không ra vào những nơi như thế này.
Bạc Thiếu Thừa đối với phản ứng của Ứng Dư đã tập mãi thành thói quen, rượu còn dư một chút, anh ta đung đưa ly, đẩy sang một bên rồi đứng lên, đưa tay về phía Ứng Dư. Ứng Dư hiểu ý dựa vào, đi sau lưng anh ta ra khỏi nhà hàng, trong lúc đó cũng thì thầm nói chuyện.
Đôi yêu nhau có vẻ ngoài đẹp đẽ tự nhiên sẽ nhận được không ít ánh mắt ao ước, nhưng mà chân tướng lại là hành tây ngâm nước ớt nóng, Ứng Dư không chỉ cay mắt mà còn cay trong lòng.
Nếu như coi thái độ của Ứng Dư đối với Bạc Thiếu Thừa là ngầm thờ ơ, vậy thì sai rồi, cô chưa từng thay đổi. Tùy tiện và nghĩ cho bản thân vẫn luôn là tính cách đặc trưng của Ứng Dư, bởi vì tính cách, mà phương thức hai người ở chung chính là như vậy. Nhưng việc khiến sợi dây giữa hai người bị đứt gãy, Ứng Dư cũng không thể nói là bắt đầu từ tình yêu hay là do thứ gì khác.
...
"Hương vị món ăn ở nhà hàng này chẳng ra làm sao cả, lần sau không nên tới." Ứng Dư nói xong thì xuống xe đi về nhà, còn cách bậc thang một bước, cô bị giật trở lại, dán lên trên thân người nhàn nhạt mùi rượu vang.
Trong đêm hè không có gió vô cùng khô nóng, mà Ứng Dư cảm thấy như mình đang ở vùng băng tuyết, vô cùng tỉnh táo. Cô ung dung thản nhiên lùi lại "Đừng nói với em là anh uống say rồi."
Bạc Thiếu Thừa kéo người lại ôm lấy eo, một nay nâng mặc Ứng Dư "Ghét bỏ anh?"
"Em không thích mùi rượụ"
Vừa dứt lời, trong miệng Ứng Dư lập tức ngập tràn mùi rượu vừa chua vừa ngọt, thông qua vị giác bay tới não. Cô không né tránh, mặc cho môi lưỡi quấn lấy mang theo ý trừng phạt, ánh mắt thẳng tắp nhìn chằm chằm mạnh mẽ.