⬅ Trước Tiếp ➡
Mỗi lần họp xong Ứng Yến Bang đều sẽ đưa yêu cầu cho Ứng Dư, cho dù Ứng Dư làm việc rất tốt, ông cũng phải dựa vào cơ sở đó để đưa ra chỉ tiêu mới, không ngợi khen mà còn hà khắc, điều này ở trong mắt người ngoài chính là một trong những tiêu chí không được nuông chiềụ
Ứng Dư không ngừng theo đuổi, cũng không thỏa mãn được yêu cầu của cha, có điều cô tập mãi thành thói quen, vâng một tiếng.
Ứng Yến Bang nhấp một ngụm trà nói "Cha nghe nói con để Ứng Doãn đi tham gia chương trình truyền hình thực tế gì đó?"
"Vâng." Ứng Dư thoải mái mà đáp lại "Lúc đầu hình tượng đã không hề tốt đẹp gì, đi chương trình kia để rèn luyện một chút, thuận tiện xây dựng lại hình tượng."
"Đúng là con bé nên rèn luyện cho tốt." Ứng Yến Bang rất đồng ý.
Ứng Dư hơi kinh ngạc, cô cho rằng Ứng Yến Bang muốn ra mặt cho Ứng Doãn, nhất thời không đáp lại.
"Cho dù làm cái gì cũng không thuận buồm xuôi gió, con bé nên hiểu được." Giọng điệu của Ứng Yến Bang có chút nặng, không cưng chiều con gái giống như thường ngày.
Ứng Doãn làm chuyện gì cũng tùy theo tâm trạng của mình mà làm, bất chấp hậu quả. Khi con gái thường xuyên xuất hiện trên các báo lá cải, khiến cho mặt mũi Ứng Yến Bang cũng không chịu được, để Ứng Dư quản lý là chuyện tốt.
Ứng Yến Bang còn nói "Có điều dù sao con bé cũng là em gái của con, để trong lòng con bé tự cân nhắc, đừng quá giày vò con bé."
Ứng Dư vừa mới nghi ngờ hôm nay mặt trời mọc nhầm hướng thì lập tức phát hiện ra bản thân suy nghĩ nhiều rồi, cục vàng bảo bối đó làm sao có thể ném vào lò luyện để rèn luyện được chứ.
"Hai ngày nữa là sinh nhật của con bé, dì của con muốn tổ chức party ở nhà, con cũng tới đi." Ứng Yến Bang dừng lại một chút rồi nói "Gọi cả Tiểu Thừa nữa, cậu ta cũng chưa từng tới nhà, vừa hay có thể cùng nhau ăn bữa cơm."
Vô duyên vô cớ gọi đến tổng bộ chắc chắn không có chuyện gì tốt, Ứng Dư cười lạnh trong lòng, một thời gian dài cô đều suy nghĩ đôi nam nữ cặn bã kia có phải là do Ứng Yến Bang dẫn đường cho không. Nếu như là kiếp trước thì cô tuyệt đối sẽ đần độn mang theo người đi, những hiện giờ cô đã không phải là đứa em gái không có đầu óc nữa rồi, cô nói "Gần đây anh ta đang bận làm một dự án, thường xuyên đi công tác, không chắc chắn sẽ có thời gian."
"Việc này còn không thể rút thời gian sao?" Ứng Yến Bang nhíu lông mày "Cơ hội gặp người nhà mà cũng không nắm chắc, còn lưu lại ấn tượng tốt gì nữa, có chuyện gì cũng gạt cậu bé ra."
Trong lòng Ứng Dư biết mình không nể mặt ông, buổi tiệc sinh nhật của Ứng Doãn hằng năm đều là chuyện lớn của Ứng gia, người được mời không có chuyện không đến, lý do mà cô viện ra tương đối miễn cưỡng. Buổi tiệc sinh nhật lần này là sự bắt đầu của cơn ác mộng, cô không muốn giẫm vào vết xe đổ, đang suy nghĩ lý do, cửa đột nhiên bật mở.
"Cha " Giọng nói vừa oan ức vừa tức giận vọt vào, người có thể không cần thông báo đã có thể tiến vào phòng làm việc của chủ tịch ở tập đoàn Cẩm Dư này, tất nhiên là chỉ có một mình Ứng Doãn. Cô ta giận đùng đùng đi vào cửa lại trông thấy Ứng Dư ngồi ở trước mặt, lập tức buột miệng nói "Cô được đấy, chạy tới đây làm người xấu cáo trạng trước "
Ứng Yến Bang nghiêm mặt lại "Tại sao lại nói chuyện với chị con như vậy."
⬅ Trước Tiếp ➡