Thứ nhất, ngay cả Dịch Khuynh cũng cảm thấy tiêu chuẩn của mình hơi phức tạp; thứ hai, cô cũng không quá tin rằng mình có thề tìm được một người như vậy trong thị trường hẹn hò; và thứ ba, điều kiện phần cứng thuộc về phần cứng, không có cảm giác hoặc không hợp thì chẳng thể làm gì được.
Giải quyết xong vấn đề này, Dịch Khuynh tan làm chào đón ngày cuối tuần.
Đúng vào ngày Thẩm Ngang chuyển nhà.
Dịch Khuynh ngủ một giấc cho đến buổi trưa mới dậy, cô nhận được tin nhắn từ Thẩm Ngang, nói là tài xế chuyển nhà đã nhận đơn hàng khác, nên cậu chuyển đồ tới trước hai tiếng.
Không làm thì chẳng có ăn, Dịch Khuynh không bỏ sức vốn đã không muốn ăn ké bữa cơm này, nhưng Thẩm Ngang lại nói cậu đã mua sẵn đồ ăn.
Vì thế cuối cùng cũng đi ăn ké một bữa, hơn nữa cảm giác còn ngon hơn lần đầụ
"Sau này chị không thể nuốt trôi cơm hộp được rồi." Dịch Khuynh buông đũa, cực kỳ muộn phiền than thở.
Thẩm Ngang chớp mắt "Dù sao bây giờ em cũng ở tầng trên, nấu cơm cho một người hay hai người đều giống nhau, để em nấu cơm cho chị."
Dịch Khuynh chạm vào lương tâm của mình "Khai giảng xong sẽ bận lắm nhỉ?"
"Không đâu," Thẩm Ngang nói, "Hơn nữa em cũng phải tự mình nấu cơm."
Dịch Khuynh vẫn còn do dự.
Dẫu sao thỉnh thoảng ăn ké là một chuyện, ngày ngày ăn ké lại là một chuyện khác.
"Thế này đi," Giọng điệu Thẩm Ngang thoải mái nói, "Coi như là em giúp việc cho chị, đỡ phải đi tìm công việc khác kiếm tiền tiêu vặt, chị chỉ cần đưa tiền mua thức ăn là được, có ổn không?"
Bóng đèn trong đầu Dịch Khuynh bật sáng.
"Em đã trưởng thành rồi, muốn giảm chi phí chi tiêu trong nhà một chút." Thẩm Ngang mất tự nhiên kéo vành tai, ngượng ngùng cười hỏi, "Có phải hơi cơ hội quá không?"
"Không hề," Dịch Khuynh chính trực nói, "Rất hợp lý, tiền mua thức ăn là chị bỏ ra, chị sẽ trả tiền lương cho em cao hơn."
Cô dừng lại, không nhịn được hỏi "Sau này chị có thể gọi đồ ăn không?"
Thẩm Ngang lập tức gật đầu "Tất nhiên là được, đây là công việc mà. Nếu không thì em cũng phải đi học."
Giải quyết xong chuyện ăn cơm thì Dịch Khuynh rất vui mừng, mở di động lên chuyển cho Thẩm Ngang một vạn "Em tạm dùng trước đi, không đủ lại hỏi chị."
Thẩm Ngang sửng sốt, bất đắc dĩ nói "Dịch Khuynh, chị làm vậy không sợ em tiêu tiền bậy bạ của chị sao?"
"Sao có thể được." Dịch Khuynh kinh ngạc nói, "Em chính là Thẩm Ngang chị nhìn lớn lên."
Nghe vậy, Thẩm Ngang mỉm cười. Cậu nâng cằm nhìn chằm chằm Dịch Khuynh một lúc, rồi nói "Em không phải là cậu bé không hiểu gì hết khi chị rời đi."
Dịch Khuynh đồng ý "Em cao lên 60 centimet. Chiều cao này có phải hay bị người lạ hỏi "Cậu có chơi bóng rổ không" đúng không?"
"......" Thẩm Ngang suy nghĩ, trên mặt là ý cười, "Vâng, bọn họ hay hỏi những câu tương tự như vậy, nhưng không phải là bóng rổ."
Dịch Khuynh "......?" Chiều cao 1m85 này còn có thể chơi được gì nữa?
Nhưng bạn bè nói chuyện với nhau vốn dĩ đã rất tùy ý, Dịch Khuynh cũng không hỏi thêm, thuận miệng chuyển đề tài "Đã tới trường dạy lái xe chưa?"
"Ngày mai mới đi," Thẩm Ngang đứng dậy thu dọn đồ đạc trên bàn, trả lời, "Chiều nay phải đi kiểm tra thể chất."
"Kiểm tra thể chất?" Dịch Khuynh liếc nhìn ngày tháng, nghi ngờ hỏi, "Trước ngày nhập học phải làm kiểm tra thể chất ư?"
Cái này hình như không giống với thi đại học bình thường?
"Nói chung là không cần, nhưng em là học sinh chuyên thể thao, có yêu cầu thêm." Giọng điệu Thẩm Ngang rất bằng phẳng, giống như việc tuyển sinh chuyên thể thao không phải là chuyện gì đáng nhắc tới.
Dịch Khuynh – một phế vật thể chất dựa vào bàn làm việc trong nhà lập tức trở nên vô cùng kính nể "Chị nhớ trường đại học của em một năm chỉ tuyển 0,8% học sinh chuyên thể thao."
Nghe được lời khen của cô, Thẩm Ngang mím môi, khá ngượng ngùng "Không phải là chuyện gì ghê gớm."