"Chuyện gì?" Tóc vàng không vui hỏi, "Chuyện gì có thể quan trọng hơn hát hò mua vui nữa? Nghỉ hè chỉ còn có mấy ngày mày cũng không đi chơi, có phải có chó mới ở bên ngoài rồi không?"
Thẩm Ngang dừng bước chân, quay đầu vô cảm hỏi "Mày mắng ai đấy?"
Tóc vàng "......" Cái đéo gì tao mắng ai?
Tóc đỏ nhìn thấy tình thế không ổn lập tức xen vào giữa hai người họ, cười pha trò như sứ giả hòa bình "No no no, ý bọn tao không phải vậy, nếu mày bận, bọn tao sẽ liên lạc với mày qua điện thoại, có việc gì nhớ gọi bọn tao."
Thẩm Ngang đáp lại bằng giọng mũi, đi về hướng thang máy.
Lúc này tóc vàng mới dám đứng lên, cậu ta chà xát cánh tay nổi đầy da gà của mình, kinh ngạc nói "Tao còn tưởng mình bị đánh thật cơ, Thẩm Ngang đánh người rất kinh, tám phần tao phải vào bệnh viện."
Tóc đỏ đập lên đầu cậu ta một cái, tức giận "Không phải tự mày tìm đánh sao?"
"Gì Tao vốn không.... Sao cậu ta không nói chuyện với tao một cách đàng hoàng, tao cũng chẳng chọc tức cậu ta, đánh tao thì cậu ta được lợi gì chứ " Tóc vàng không phục nói.
Tóc đỏ trầm ngâm sau khi nghe xong những lời này "Hơn nữa, vừa rồi mày có ngửi thấy trên người Thẩm Ngang có mùi dầu khói không? Mùi kiểu như sau khi nấu cơm xong ấy."
"Giề? Thẩm Ngang? Nấu cơm á? Tao cười chết thì mày được lợi gì?"
"...... Mày nói đúng, là tao suy nghĩ nhiềụ"
Thẩm Ngang lại trở về nhà, cả người nằm liệt trên sô pha, ngửa đầu ra saụ
Qua một lúc lâu, cậu ngồi thẳng dậy như nhớ ra điều gì đó, lấy ra vài hộp thuốc lá trong ngăn kéo bàn trà ở phòng khách, rồi lại trở về phòng mình và phòng tắm thu dọn những thứ còn sót lại, không cần biết có phải của mình hay không, vứt tất cả đi.
Dịch Khuynh không thích mùi thuốc, đây là điều cậu phát hiện ra sau khi quan sát cả buổi chiềụ
Mặt khác, khi ngồi cùng Dịch Khuynh, trong cuộc trò chuyện còn nhắc đến người đàn ông "hẹn hò" có lẽ đã phát hiện ra địch ý của cậụ
Dẫu sao trước khi Dịch Khuynh quay đầu lại, Thẩm Ngang cũng chưa kịp ngụy trang ánh mắt của mình.
Thẩm Ngang vừa đi xuống hầm xe vứt rác vừa nghiêm túc tổng kết lại Lần sau phải giả vờ kỹ hơn nữa.
Sau khi vứt thuốc, cậu lại trở về nhà, ba người nhà họ Thẩm trước đó bị cậu đuổi ra ngoài ăn cơm cũng đúng lúc trở về.
Thẩm Ngang lười biếng dựa vào ghế sô pha dùng khóe mắt nhìn bọn họ, mà những người nhà họ Thẩm cũng hoàn toàn mặc kệ dáng vẻ quen thuộc này của cậụ
"Sao con về sớm thế?" Mẹ Thẩm ngạc nhiên nói, "Anh con nói con không muốn ăn với cả nhà, mẹ tưởng rằng con lại chạy đi đâu chơi."
"Không đi."
Thẩm Việt vào nhà cuối cùng nhìn Thẩm Ngang với một ánh mắt mất sâu xa.
Ba Thẩm còn đang đi dạo trong phòng khách một vòng, ngạc nhiên hỏi "Thẩm Ngang, thấy thuốc của bố đâu không?"
Thẩm Ngang làm lơ ông, chăm chú nhìn vào giao diện chat trống trơn trên điện thoại, nhấn vào rồi lại thoát ra, lại nhấn vào, lặp lại vài lần như vậy.
Đó là giao diện chat với Dịch Khuynh.
Cô mới rời đi không lâu, chắc còn chưa về đến nhà.
Lúc này nhắn tin hẳn sẽ ảnh hưởng đến việc cô lái xe.
Thẩm Việt lặng yên không một tiếng động đi đến đằng sau ghế sô pha, nhìn thoáng qua màn hình di động của Thẩm Ngang, giễu cợt nói "Thêm được phương thức liên lạc rồi à? Bước đầu tiên của đường dài gian nan đấy."
Một giây sau khi anh ta nói, Thẩm Ngang theo phản xạ có điều kiện ấn thoát màn hình, ngẩng đầu, trừng mắt uy hiếp nhìn anh.
Mặc dù là anh em ruột, thậm chí Thẩm Việt còn lớn hơn hai tuổi, nhưng Thẩm Ngang không chỉ cao hơn anh năm centimet, mà tính cách hai người cũng hoàn toàn thuộc kiểu trống đánh xuôi, kèn thổi ngược.
Hoặc nói là tính cách chó điên bạo lực của Thẩm Ngang khi đặt trong gia đình nhà họ Thẩm toàn là những chú nai tơ này, quả thực chính là đột biến gien.