⬅ Trước Tiếp ➡
Nhìn đống thảo dược trong tay mình bị lấy đi một nửa, lại ngẩng đầu nhìn bóng lưng Vân Hiên vừa xoay người đi, trong tay hắn ta còn cầm một đống thảo dược, dáng vẻ nhìn sao cũng thấy rất buồn cười.
Cơn tức giận trong lòng Tư Tuyết đột nhiên tiêu hơn nửa.
Hừ, coi như hắn ta thức thời, nếu không chắc chắn nàng sẽ khiến hắn gặp xui xẻo.
Vân Hiên trở lại phía trước, tiếp tục đi tiên phong mở đường. Tư Tuyết lại tiếp tục đi tới bên cạnh Quyền Mạch Ngự, khó chịu hừ một tiếng, cũng không thèm nhìn Quyền Mạch Ngự lấy một cái.
"Ngài nhìn đi, ngài nhìn đi. Vân Hiên thật là tốt bụng biết mấy, ngài tự nhìn lại bản thân ngài đi, một chút phong độ thân sĩ cũng không có." Tư Tuyết vừa bày ra khuôn mặt ghét bỏ vừa quở trách Quyền Mạch Ngự.
Quyền Mạch Ngự nhìn về phía Tư Tuyết, hờ hững hỏi "Ngươi đang trách trẫm không giúp ngươi cầm hoa đấy à?"
"Là vậy đó." Tư Tuyết hào phóng thừa nhận.
Quyền Mạch Ngự liếc Tư Tuyết một cái, mím môi, còn chưa kịp nói chuyện thì Tư Tuyết đột nhiên nhìn về phía sau hắn với đôi mắt sáng rỡ, kêu lên một tiếng đầy sung sướng “Oa ”
Tiếng “Oa” ấy lập tức làm Vân Hiên và Hàn Hâm ở phía trước giật mình. Hai người đồng thời quay đầu lại nhìn Tư Tuyết. Tư Tuyết không thèm để ý đến bọn họ mà cười hì hì chạy đến một bên, chỉ vào một thân cây hứng khởi nói "Các ngươi xem này "
Nghe thấy Tư Tuyết nói vậy, ba người đồng thời nhìn về phía cái cây Tư Tuyết vừa chỉ. Nhìn rồi mới thấy đó chỉ là một gốc cây cổ thụ thông thường mà thôi, chẳng có gì đặc biệt cả, nhìn đi nhìn lại, cũng chỉ thấy nó là một thân cây hết sức bình thường.
"Ngươi muốn nói cái gì?" Quyền Mạch Ngự nhìn Tư Tuyết, thờ ơ hỏi.
Tư Tuyết trừng mắt nhìn ba người trước mặt mình, yên lặng mà thu tay về, tiếp theo lại chỉ trở lại.
"Các ngươi nhìn xem Trên cây có trái cây đó " Giọng nói của Tư Tuyết trong trẻo mà vang dội, còn mang theo một chút vui sướng khó giấụ
Quyền Mạch Ngự ngước mắt nhìn lại, trên cây đúng là có trái cây, thế nhưng cũng chỉ là trái cây bình thường thôi.
"Rồi sao? Trái cây kia có cái gì đặc biệt à?" Trên đầu Vân Hiên chảy xuống ba đường hắc tuyến.
"Không có cái gì đặc biệt hết...Chẳng lẽ...Các ngươi không khát sao?" Khi nói mấy lời tiếp theo, giọng nói của Tư Tuyết càng ngày càng nhỏ.
Lẽ nào bọn họ nhìn thấy trái cây, cũng không nên cao hứng sao? Lại làm sao nữa, chẳng lẽ dáng vẻ này của nàng không đúng à?
"Cô nương, đừng nói là ngươi muốn hái chút trái cây để ăn đấy chứ?" Hàn Hâm vô cùng bất đắc dĩ mà hỏi một câụ
"Đúng vậy." Tư Tuyết trả lời vô cùng thẳng thắn.
Ba người đứng đó, trong lòng ngổn ngang không thôi.
"Được rồi, đừng nghịch nữa. Lần này chúng ta ra ngoài không phải để vui đùa đâụ" Quyền Mạch Ngự nhìn Tư Tuyết, trầm giọng nói.
Thậm chí hắn còn hơi hoài nghi nữ nhân này đang cố ý muốn giày vò hắn.
Tư Tuyết nhìn Quyền Mạch Ngự một hồi lâu, sau đó nàng chớp chớp mắt mấy cái rồi lập tức nhào đến bên cạnh Quyền Mạch Ngự.
"Chủ tử ơi, chủ tử à. Ngài là người tốt nhất, ta không nghịch nữa. Mọi người cứ đi trước đi, ta ở lại hái mấy cái trái cây rồi đuổi theo saụ Ta tính thế có được không chủ tử..." Tư Tuyết trề môi làm nũng với Quyền Mạch Ngự.
Mọi người “...”
"Ngươi lên đó hái?" Quyền Mạch Ngự hờ hững hỏi một câụ
Ngọn cây kia nói cao cũng không hẳn là cao, nói thấp cũng không hắn là thấp. Nếu là một người bình thường, không có khinh công trong người thì chỉ có thể dựa vào sức lực mà trèo lên. Thế nhưng cái cây này có muốn trèo lên cũng không dễ, hơn nữa trên đùi Tư Tuyết còn có vết thương, sao có khả năng trèo lên được. Chưa kể đến chuyện, Tư Tuyết đang mặc trên người bộ y phục hở hang thành thế kia lại còn muốn leo cây, như thế còn thể thống gì nữa.
⬅ Trước Tiếp ➡