⬅ Trước Tiếp ➡
"Còn có ta nữa Cô nương, thêm ta nữa, ta cũng muốn " Bạn học Hàn Hâm cũng vội vã nhấc tay theo.
Trong lòng Tư Tuyết sóng gió ngổn ngang.
Cuối cùng, Tư Tuyết bị ép phải nướng cho Vân Hiên và Hàn Hâm mỗi người một con thỏ. Ánh mắt của bọn họ trông quá tội nghiệp, khiến cho nàng lập tức nhớ tới con chó mà nàng nuôi ở thời hiện đại.
Haizzz
Làm sao mà bọn họ biết nàng phát hiện được một ổ thỏ chứ?
Sau khi ăn uống no đủ, Quyền Mạch Ngự dặn dò bọn họ chuẩn bị lên đường.
Dọc theo đường đi, Vân Hiên và Hàn Hâm đi ở phía trước phụ trách mở đường. Quyền Mạch Ngự đi ở chính giữa, còn Tư Tuyết thì đi theo phía sau Quyền Mạch Ngự phụ trách bọc hậụ
Nói là bọc hậu chứ thật ra là nàng chỉ đi sau Quyền Mạch Ngự, thỉnh thoảng còn nói qua nói lại vài câu với Quyền Mạch Ngự.
Trên đường nhìn thấy dược liệu tốt, Tư Tuyết lập tức hái xuống, giữ lại phòng sau này có lúc cần dùng đến.
"Này, cái người phía sau kia, đừng có tiếp tục đi lung tung nữa. Ngươi có tin ta đem vứt luôn ngươi vào rừng sâu núi thẳm không?" Vân Hiên quay đầu lại, nhìn chằm chằm vào Tư Tuyết còn đang bận bẻ hoa hái lá phía sau cảnh cáo.
Rốt cuộc nàng ta có biết nơi này là nơi nào không mà vẫn còn có tâm trạng hái hoa ngắt lá vậy? Nàng ta cho rằng mình đang đi chơi à?
Tư Tuyết có chút kinh ngạc. Sau đó nàng nhìn về phía Vân Hiên, bĩu môi một cái, từ bỏ đóa hoa kia mà đứng dậy đi tiếp.
Cái tên nhà quê này, đóa hoa đó có thể chế thành thuốc có tác dụng giảm đau rất tốt. Mà thôi bỏ đi, thuốc giảm đau nàng không thích lắm, nàng vẫn thích mấy thứ liên quan đến độc dược hơn. Thấy ai ngứa mắt phóng cho phát độc là xong chuyện.
Hái được một đám lớn hoa hoa cỏ cỏ, Tư Tuyết có cảm giác hai tay nhỏ của bản thân không đủ dùng. Gãi gãi đầu, Tư Tuyết đi tới bên cạnh Quyền Mạch Ngự.
"Này, chủ tử ơi." Tư Tuyết ra vẻ nịnh bợ gọi Quyền Mạch Ngự một tiếng.
Quyền Mạch Ngự hờ hững hỏi lại Tư Tuyết "Chuyện gì?"
Tư Tuyết suy nghĩ một lúc rồi mới trả lời Quyền Mạch Ngự.
"Chủ nhân, hay là ngài cầm giúp ta một chút đi?" Tư Tuyết nhìn Quyền Mạch Ngự, khẽ nhíu mày, vừa nói vừa đưa hoa cỏ bản thân hái được đến trước mặt Quyền Mạch Ngự.
Quyền Mạch Ngự nhìn Tư Tuyết một cái, không nói gì. Trái lại là Vân Hiên nhanh chóng sải bước đi tới bên cạnh Tư Tuyết, hắn ta vươn tay muốn vỗ một cái lên đầu Tư Tuyết.
Vẻ mặt Tư Tuyết lập tức trở nên nghiêm túc, khéo léo tránh được bàn tay đang vỗ xuống của hắn ta.
Tuy rằng một chưởng này của Vân Hiên không dùng nội lực, cũng không hề dùng chút lực nào, thế nhưng Tư Tuyết vẫn cảm thấy rất khó chịụ Nàng là ai cơ chứ, cứ đứng đó chịu một chưởng của tên hộ vệ nhỏ nhoi kia thì hình tượng của nàng sẽ thế nào đây?
Hơn nữa, lỡ như một chưởng kia của hắn ta đánh rơi thảo dược trong tay của nàng thì sao? Hắn ta bồi thường nổi chắc?
Tư Tuyết né được cái vỗ đầu này, Vân Hiên có chút ngẩn người, nhìn tay mình một cái. Sau đó hắn ta lập tức lắc lắc đầu, đồng thời tự nói với bản thân mình rằng chắc chắn là trùng hợp nên nàng ta mới né được.
"Ngươi bị gì vậy? Hoàng thượng là ai ngươi có biết không mà dám sai khiến hoàng thượng? Gan lớn quá nhỉ " Vân Hiên thở phì phò, trừng mắt nhìn Tư Tuyết.
Lông mày Tư Tuyết khẽ nhíu lại, nàng ngước mắt lên nhìn về phía Vân Hiên. Tư Tuyết không nhịn được nữa, buột miệng nói bậy "Ông nội ngươi Ta nghĩ cái gì, làm cái gì mắc mớ gì tới ngươi Đậu má, ngươi có tin ta…"
"Thôi, thôi." Vân Hiên chả thể lý giải được mấy câu nói bậy của Tư Tuyết, hắn ta cáu kỉnh nắm lấy đống hoa lá trong tay Tư Tuyết nói "Ta cầm giúp ngươi là được chứ gì."
Tư Tuyết lập tức kinh ngạc.
⬅ Trước Tiếp ➡