Hương vị thơm ngon chui thẳng vào trong lỗ mũi của Vân Hiên làm hắn ta không còn muốn ăn con cá trong tay nữa, hắn ta cứ thế mà tròn mắt nhìn Tư Tuyết.
Thấy Vân Hiên nhìn mình chằm chằm, Tư Tuyết cũng chỉ liếc hắn ta một cái mà không nói gì.
Rất nhanh sau đó, thịt thỏ đã được nướng kỹ, Tư Tuyết lấy thịt thỏ từ trên giá xuống, xé đi lớp lá cây bên ngoài. Theo lớp lá được xé ra, hương vị thơm ngon nhanh chóng bung tỏa ra khắp xung quanh. Nhìn chỗ thịt trong tay Tư Tuyết kia, quả thực là sắc hương vị đầy đủ, hơn nữa còn rất đẹp mắt.
Trước đây khi nàng ở thời hiện đại, những lúc làm nhiệm vụ một mình, đã không ít lần nàng bị vây ở trên núi. Theo số lần bị vây trên núi tăng lên, nàng cũng đã tự nghiên cứu ra cách giải quyết vấn đề ăn uống trên ấy.
Trên núi có rất nhiều thứ có thể ăn được, đều là Tư Tuyết tự mày mò, lần lượt nghiên cứu mới phát hiện ra. Thật ra thức ăn trên núi ở thời hiện đại rất khó tìm, đâu như nơi này, tùy tiện tìm một cái là đã tìm được cả đống lớn.
"Oa a..." Tư Tuyết há mồm, chuẩn bị ăn thịt vừa nướng chín.
Thế nhưng nàng còn chưa kịp cắn xuống thì thịt thỏ trong tay đã bị một bàn tay khác lấy đi mất.
Tư Tuyết bị hành động đó làm cho sửng sốt không thôi. Nàng vừa ngẩng đầu lên thì thấy Quyền Mạch Ngự đang cầm chỗ thịt mà mình vừa nướng.
"Số thịt này thuộc về trẫm." Quyền Mạch Ngự nhìn Tư Tuyết, lạnh nhạt nói.
Tư Tuyết tức đến nỗi suýt chút nữa phun ra một búng máụ
Đây là thịt của nàng đấy, là nàng nhọc nhằn khổ sở vồ được, là nàng nhọc nhằn khổ sở nướng chín Đây là thịt của nàng mà
"Đây là thịt của ta..." Tư Tuyết nhìn Quyền Mạch Ngự, uất ức trề môi nói.
Quyền Mạch Ngự cụp mắt nhìn Tư Tuyết, không nhanh không chậm hỏi nàng "Ngươi là tì nữ của nh trẫm, đồ vật của ngươi, chẳng lẽ không phải là đồ của trẫm sao?"
Tư Tuyết suýt chút nữa bị nước miếng của chính mình nghẹn chết.
"Bỏ đi bỏ đi, cho ngài chỗ đó, ta vẫn còn cây khác." Tư Tuyết bất đắc dĩ phất phất tay, xoay người lấy miếng thịt khác cho mình. Thế nhưng tay nàng vừa mới đưa tới thì Quyền Mạch Ngự đã nhanh chóng lấy đi miếng thịt kia trước nàng.
"Miếng này, cũng là của trẫm." Quyền Mạch Ngự nói như chuyện đương nhiên.
Tiếp đó, Quyền Mạch Ngự ung dung, chậm rãi cắn một miếng thịt ngay trước mặt Tư Tuyết.
Thịt thỏ này vừa vào trong miệng, Quyền Mạch Ngự đã cảm thấy vô cùng mỹ vị. Miếng thịt mà Tư Tuyết nướng không có một chút mùi tanh nào, hơn nữa vị thịt còn chua chua ngọt ngọt, làm cho người ăn có cảm giác vô cùng ngon miệng. Cho dù không được thêm chút dầu muối nào, nhưng tay nghề này của Tư Tuyết đã có thể đem ra so sánh với những đại trù trong cung của Cô Vực kia rồi.
Chỉ ngửi mùi hương của thịt thôi là mà ba người còn lại đã không nhịn được muốn nuốt nước miếng. Đặc biệt là Tư Tuyết, đôi mắt tội nghiệp của nàng nhìn chằm chằm vào Quyền Mạch Ngự.
"Chủ tử Ta mặc kệ Ta đói lắm rồi Ngài phải để lại cho ta một con chứ " Tư Tuyết lập tức nắm lấy cánh tay Quyền Mạch Ngự ra sức lắc qua lắc lại.
Nghe thấy mấy lời nói không khác nào đang làm nũng của Tư Tuyết, Quyền Mạch Ngự khẽ nở nụ cười.
"Vẫn còn chút thời gian, ngươi đi nướng thêm đi. Trẫm sẽ không tranh với nhà ngươi." Quyền Mạch Ngự ân chuẩn.
Nghe vậy, Tư Tuyết sửng sốt trong chốc lát, sau đó tức giận đến nỗi nghiến răng nghiến lợi. Không chờ nàng lên tiếng, Tư Tuyết đã cảm nhận được có hai ánh mắt nóng bỏng đang nhìn chằm chằm vào lưng mình, như hổ như sói.
Khóe miệng Tư Tuyết giật giật, lập tức xoay người, thấy Vân Hiên và Hàn Hâm đang lom lom nhìn mình.
"Tư Tuyết Nhanh đi nướng tiếp đi Ta cũng muốn ăn " Hai mắt Vân Hiên sáng lên như đuốc nhìn chằm chằm vào Tư Tuyết, nhanh chóng gào lên.