⬅ Trước Tiếp ➡
Phó quan Văn nghe vậy, sờ sờ mũi, mặc niệm trong lòng, Ngũ gia, không ngờ chứ gì, Tứ gia cũng có lúc không quan tâm chuyện chính vì phụ nữ...
"Cố Tứ gia, nếu anh có việc bận, cứ đi trước đi." Kiều Vãn bỗng nhiên quay đầu nói với người đàn ông bên cạnh.
"Một mình em không xử lý được." Cố Cảnh Đình nói một cách thờ ơ, trong con ngươi đen hẹp dài như bị phủ một tầng băng sương, khiến người ta nhìn mà phát lạnh.
Lời này, khiến Kiều Vãn không thể nào phản bác được.
Bây giờ cô không xu dính túi, cũng không có người quen trong bệnh viện này, cũng không biết tình huống của tiểu Thất như thế nào, lỡ có gì không hay, một mình cô thật tình không biết phải làm sao bây giờ.
Những người khác của Kiều gia vốn không quan tâm tiểu Thất và cô chết sống thế nào, chờ mong bọn họ tới bệnh viện giúp đỡ hoặc là đưa tiền, đó là chuyện không thể nào.
Lúc vừa mới đến bệnh viện, Cố Cảnh Đình đã giúp tiểu Thất đóng một phần tiền thuốc men rồi.
Kiều Vãn biết chuyện này.
Trong mắt hiện lên chút ngại ngùng, khó xử, Kiều Vãn nói "Phần tiền thiếu anh, tôi sẽ nghĩ cách trả lại."
Cô không muốn thiếu Cố Cảnh Đình cái gì.
Giữa bọn họ vốn có một tầng quan hệ dây dưa không rõ, nếu còn thêm vụ không minh bạch về tiền bạc bữa, chỉ sợ cô sẽ càng khó thoát thân.
Cho nên số tiền này, cô nhất định phải trả.
Cố Cảnh Đình chỉ là nhìn Kiều Vãn một cái, ánh mắt kia sâu thăm thẳm, không nói gì nhiềụ
Nếu cô muốn phân chia rõ ràng với anh, như thế, anh cũng không thể để cô thất vọng được.
Sau đó, không ai lại mở miệng nữa.
Hành lang yên tĩnh, không khí lạnh lùng áp lực khiến người ta hít thở cũng khó khăn.
Thời gian từng giây từng phút trôi qua, trái tim của Kiều Vãn đã nhảy tới cổ họng, chỉ ngóng trông ông trời phù hộ, rủ lòng thương xót tiểu Thất, số cô bé đã khổ lắm rồi.
Không biết qua bao lâu, cửa phòng cấp cứu bật mở ra.
Một bác sĩ nam mặc áo blouse trắng, chừng hơn bốn mươi tuổi đi ra trước.
Vị này là viện trưởng Hách của bệnh viện Từ An, nếu không phải Cố Cảnh Đình tự mang người tới đây, ông ta cũng sẽ không rút ra thời gian bận rộn, tự tham dự cấp cứụ
"Viện trưởng Hách, em gái tôi sao rồi?" Kiều Vãn lập tức đứng dậy, bước nhanh qua hỏi han.
"Đã cấp cứu thành công, thời gian các người đưa bệnh nhân đưa đến bệnh viện rất đúng lúc." Hách viện trưởng gỡ khẩu trang xuống, vẻ mặt nặng nề, ánh mắt của ông ta bay trên người Cố Cảnh Đình đứng sau lưng Kiều Vãn, có phần kính sợ "Chẳng qua tình huống của bệnh nhân không mấy lạc quan."
Nghe viện trưởng Hách nói như vậy, trái tim đang chuẩn bị yên ổn lại của Kiều Vãn lại bắt đầu lo sợ.
"Nên nói cứ nói, đừng giấu giếm gì." Cố Cảnh Đình lạnh lạnh nói.
Lúc này viện trưởng Hách mới dám mở miệng, ông ta đưa mắt nhìn Kiều Vãn nói "Bệnh tim của bệnh nhân là bẩm sinh, kỹ thuật chữa bệnh trong nước còn chưa hoàn thiện, cho nên bệnh nhân có thể chuyển biến xấu, không khống chế được bất cứ lúc nào. Nếu muốn hoàn toàn khống chế bệnh tình, tôi đề nghị đưa bệnh nhân đi Mĩ trị liệu, tôi có quen một vị chuyên gia uy tín về bệnh tim, đặc biệt có nghiên cứu sâu về điều trị bệnh tim bẩm sinh."
Kiều Vãn im lặng nghe viện trưởng Hách nói hết, lo lắng hỏi "Tình huống đã không xong đến nước này sao?"
Viện trưởng Hách nghiêm túc gật đầu "Chuyện này rất trọng đại, cô Kiều phải suy nghĩ cho kĩ. Nhưng mà tình trạng của bệnh nhân không đợi quá lâu được, cô hãy cố gắng nghĩ nhanh một chút."
"Vậy khi nào tôi được gặp em ấy?" Kiều Vãn hỏi.
"Đợi lát nữa bệnh nhân sẽ được chuyển đến phòng bệnh, đến lúc đó cô có thể vào thăm." Nói xong, viện trưởng Hách nhìn về phía Cố Cảnh Đình, thái độ cung kính mà cẩn thận "Cố Tứ gia, tôi vẫn còn việc bận, xin phép đi trước một bước."
Cố Cảnh Đình gật đầu, ý bảo ông ta có thể đi rồi.
⬅ Trước Tiếp ➡