Cố Du Du bước tới, tức giận nói: "Hôm nay cô bị làm sao vậy, không muốn tôi sống dễ chịu đúng không? Là ai đã nói là bạn tốt cùng nhau tiến lên đây?!"
"Thật ngại quá! Tôi không có loại bạn "em gái trà xanh" như cô!". Kỷ Hi Nguyệt nói xong những lời này, trong lòng cảm thấy rất thoải mái.
Cố Du Du trợn mắt há hốc mồm, vẻ mặt không thể tin nhìn Kỷ Hi Nguyệt thật lâu.
"Cô được lắm Vương Nguyệt! Cô dựa vào cái gì mà lại kiêu căng như thế? Cô vừa xấu vừa ngu, không phải vì tìm cho tôi được vài tin tốt, không thì còn lâu tôi mới trở thành bạn bè với cô! Cô đang ghen tỵ với tôi chứ gì!"
"Ghen tỵ? Đáng sao? Cố Du Du, hôm nay tôi nói cho cô biết, cô đấu không lại con gái Kỷ Thượng Hải đâu!" Kỷ Hi Nguyệt cười lạnh.
"Tôi đấu không được? Ha ha!" Cố Du Du nhìn đồng hồ: "Nếu tôi biết con gái của Kỷ Thượng Hải là ai, cô định nói như thế nào đây!"
"Cô muốn tôi nói như thế nào?" Kỷ Hi Nguyệt nhìn những đồng nghiệp khác đang nhao nhao xem kịch vui.
"Nếu hôm nay tôi nói được thông tin Kỷ đại tiểu thư ra, cô phải lập tức quỳ xuống đất dập đầu xin lỗi, coi như là phí bồi thường tổn thất về tinh thần cho tôi!". Cố Du Du giống như là dùng hết sức để nói ra, phẫn nộ trừng mắt với Kỷ Hi Nguyệt.
"Haha! Còn nếu như cô không làm được, vậy tất nhiên cô cũng phải quỳ xuống dập đầu xin lỗi để trả phí tổn thất tinh thần cho tôi chứ? À, mà nếu cô không có khả năng thì cũng đừng to mồm đấy nhé!". Ánh mắt khinh bỉ của Kỷ Hi Nguyệt càng làm Cố Du Du tức điên.
Cố Du Du giận đến nghiến răng nghiến lợi, cả người phát run, ánh mắt nhìn chằm chằm Kỷ Hi Nguyệt, hận không thể xé rách vẻ mặt đắc ý của cô.
"Được thôi! Chúng ta sẽ đánh cược, ai thua thì phải dập đầu xin lỗi, cộng thêm 1000 tệ (2) bồi thường tổn thất về tinh thần". Thường ngày Cố Du Du rất keo kiệt, ăn cơm cũng phải đi nhờ vả người khác, đối với cô ta 1000 tệ đã là nhiều rồi.
(2) 1000 tệ = 3.567.000 VNĐ
"Quá ít, tối thiểu cũng phải tiền lương một tháng mới kích thích!" Kỷ Hi Nguyệt khoanh tay trước ngực, "Cô chắc chắn như vậy, mà chỉ đánh cược có từng ấy thôi sao? Hay là cô vẫn cảm thấy mình sẽ không làm được?"
Khuôn mặt Cố Du Du giống như màu bàn (3), mấy đồng nghiệp bên cạnh cũng bắt đầu ồn ào, những ký giả này lúc nào cũng nhanh nhẹn và láu lỉnh.
(3) Màu bàn: ý chỉ sắc mặt của Cố Du Du hết sức không tốt.
"Tiểu Nguyệt, mạnh mẽ ghê, rất có khí chất! Hâm ca ủng hộ em! Nếu thua, Hâm ca sẽ cho em một thùng mì ăn liền!". Đồng nghiệp Trương Hâm lớn tiếng nói với Kỷ Hi Nguyệt.
Mọi người cười vang. Một người khác khá mập mạp cũng ồn ào nói: "Cố Du Du, cái người xấu xí như vậy thì sao có thể khiến cô thất bại, dù gì cũng là một tháng tiền lương đấy! Nhân viên nhỏ làm theo tháng lương cũng có 5000 NDT (4) rồi đấy!".
(4) 5000 NDT = 17.326.000 VNĐ
"Ừm, vậy thì đặt cược 5000 NDT đi!" Kỷ Hi Nguyệt nhún vai, đôi mắt khinh bỉ lướt qua Cố Du Du.
"Được! Cược thì cược!" Cố Du Du giận dữ nói, lập tức quay sang Kỷ Hi Nguyệt, "Vương Nguyệt! Tình cảm của chúng ta kết thúc!"
"Cho tới bây giờ, tôi và cô làm gì có tình cảm. Sao lại kết thúc được? Hài hước thật!" Kỷ Hi Nguyệt cười haha một tiếng, sau đó quay về chỗ của mình.
Editor: Vi – Beta: Điêu
"Cô!" Cố Du Du tức đến nỗi mặt trắng bệch, không biết phải cãi lại thế nào. Cuối cùng giữa ánh mắt cười nhạo của mọi người, cầm túi xách chạy ra ngoài.