"Hàn ca, thật sự, tôi rất thích công việc làm phóng viên này. Tôi muốn làm nó thật tốt, chỗ này quá xa, nếu như có tin tức gì lớn, tôi sẽ không kịp đến hiện trường. Dù bây giờ tôi chỉ là một thực tập sinh nhưng vẫn cần phải tích luỹ kinh nghiệm.”
Triệu Húc Hàn vẫn không nói gì.
"Nếu không, nếu không, tôi có thể quay về ở tại kí trúc xá." Vẻ mặt của Kỷ Hi Nguyệt như sắp khóc.
Trong lòng cô đang vô cùng lo lắng, tên gia hoả này không nói lời nào nên khí lạnh trong lòng cô không thể trút vơi đi được, rốt cuộc hắn có ý gì đây?
"Lấy xe!" Triệu Húc Hàn đột nhiên nói ra hai chữ.
Kỷ Hi Nguyệt không phản ứng kịp, lập tức lắc lắc đầu nói: "Hàn ca ca, tôi, tôi là con gái, lấy xe làm gì. Hơn nữa lái xe thì quá huênh hoang rồi."
Triệu Húc Hàn nheo nheo mắt, có điều đôi đũa trong tay đã bắt đầu chuyển động, nhưng vẫn không nói chuyện.
"Hàn ca ca, xin anh, tôi sẽ nghe lời mà. Yôi sẽ không trêu ghẹo đàn ông, tôi cam đoan." Kỷ Hi Nhuyệt đưa một tay lên thề thốt.
Chỉ có điều trong lòng hơi bực bội, hắn xem bản thân cô như vật sở hữu, nhưng cô không thích người đàn ông này. Chẳng lẽ bị bắt buộc làm người phụ nữ của hắn cả đời sao?
Sao lại có cảm giác lưỡng tình tương duyệt [1] thế này?
[1]Tình yêu từ hai phía.
Tuy rằng cô biết hắn không phải người xấu. Bởi người xấu thường sẽ ẩn náu giống như loài rắn độc, còn người đàn ông này chỉ điềm nhiên xem cô như vật sở hữu của hắn, hoàn toàn không quan tâm cô có thích như vậy hay không. Cô rốt cuộc có chỗ nào đặc biệt, mà người đàn ông này mãi không buông tha?
Kỷ Hi Nguyệt nhìn hắn trầm mặc tiếp tục dùng điểm tâm, không trả lời. Lòng cô cũng theo đó mà bồn chồn, nếu một chút tự do mà cũng không có, thế thì làm sao làm phóng viên đây? Gương mặt nhỏ nhắn trở nên ủy khuất buồn rầu.
"Để tôi cân nhắc một chút." Triệu Húc Hàn đã ăn xong, chậm rãi đứng dậy nói một câu.
Kỷ Hi Nguyệt thụ sủng nhược kinh, vội vàng tươi cười gật đầu, "Cảm ơn Hàn ca, hôm nay tôi có thể đi làm chứ?"
Triệu Húc Hàn trầm giọng ừ một tiếng. Chỉ cần cô không đi trêu hoa ghẹo nguyệt, không làm những hành động vượt qua giới hạn của anh, anh cũng không muốn quản lý cô quá nhiều.
Hơn nữa, anh biết Kỷ Hi Nguyệt rất mạnh mẽ. Cô không muốn cho tất cả mọi người biết cô chính là đại tiểu thư của tập đoàn Kỷ Hải, tự mình thi vào đại học truyền thông, ra sức phấn đấu học khoa tin tức, sau đó đi làm phóng viên. Điều này đã cho thấy được Kỷ Hi Nguyệt là người có mục đích và lý tưởng, tuy rằng chính anh cũng không muốn cô làm phóng viên. Nhưng nếu cô thích, vậy anh cũng sẽ không ngăn cản. Ngoại trừ việc yêu thích đàn ông khác ngoài anh.
Kỷ Hi Nguyệt vui vẻ nên ăn điểm tâm rất nhanh. Cô nghĩ thầm nên nói chuyện thật hòa hợp với Đại ma vương. Thực ra anh ta cũng không quá hung dữ dọa người, thậm chí còn để cô tự do đi làm, cũng thấu tình đạt lý.
Haha, hy vọng rằng anh ta có thể cho cô chuyển ra ngoài sống.
Chỉ là cái xưng hô Hàn ca này?
Kỷ Hi Nguyệt rùng mình một cái, haiz, nếu anh ta muốn thì cô gọi thôi, dù sao như vậy với cô cũng không mất miếng thịt nào.
Một giờ sau, Kỷ Hi Nguyệt mặc đồ phóng viên đi vào cửa đài truyền hình. Nhưng sao cô lại cảm thấy bầu không khí không được đúng?
"Vương Nguyệt, cô còn dám về đây!" Trần Thanh nhìn thấy Kỷ Hi Nguyệt đi tới, khuôn mặt xanh mét, lớn tiếng đứng lên.