Ngoạ tào [2], không lẽ Triệu Húc Hàn cho rằng hành động cầm thú tối hôm qua hắn đã làm khiến cô bị thương cho nên cần phải chữa trị?
[2] Ngạo tòa: một cách chơi chữ đồng âm với Ngã thảo: đồ rác rưởi, mẹ kiếp.
Đúng là không biết xấu hổ!
Quả nhiên, lúc Triệu Húc Hàn cùng A Cửu đang nói chuyện thì nhìn thấy cô trong phòng khách. Kỷ Hi Nguyệt vội vàng lắc đầu với anh, nhưng hai người họ vẫn bước tới.
Kỷ Hi Nguyệt nhanh chóng đứng lên từ ghế sofa, A Cửu cười nói: "Kỷ tiểu thư, chúng ta lại gặp mặt. Hàn thiếu nói cô bị bệnh, có chỗ nào không thoải mái sao?"
"Cửu thiếu, tôi, tôi không bị bệnh. Hình như là Hàn ca hiểu lầm rồi." Kỷ Hi Nguyệt cười gượng nhìn Triệu Húc Hàn.
"Hàn ca?" Nụ cười trên mặt của Cố Cửu trong nháy mắt bị sự kinh ngạc thay thế, sau đó ra vẻ đã hiểu nhìn Triệu Húc Hàn đang nhíu chặt mi tâm.
"Khụ khụ, Cửu thiếu, tôi thật sự không bị bệnh, không cần khám đâu." Kỷ Hi Nguyệt vô cùng lúng túng.
Triệu Húc Hàn bước tới ngồi cạnh cô, Kỷ Hi Nguyệt lại bất an đứng thẳng người, hai tay xoắn lại một chỗ.
"Ngồi xuống cho A Cửu xem thử." Triệu Húc Hàn nhìn Kỷ Hi Nguyệt đang đứng thẳng tắp.
A Cửu vội vàng nói: "Kỷ tiểu thư, hãy để cho tôi kiểm tra một chút. Hàn thiếu chỉ là lo lắng cho cô."
"Còn không phải tại anh ta tối qua... Không cần khám, tôi không có bệnh!" Thật sự Kỷ Hi Nguyệt không chịu được sự lúng túng này. Chẳng lẽ muốn cô cởi hết quần áo ra cho tên Cố Cửu này xem những hành vi dã man mà anh đã làm hay sao?
Triệu Húc Hàn với Cố Cửu cùng nhau sửng sốt.
"Triệu Húc Hàn, chỉ có anh bị bệnh thôi! Chuyện kia của tôi không tính là bệnh! Muốn phát điên đi được, đừng có khám gì cả… Kiểm tra cái gì mà kiểm tra!" Kỷ Hi Nguyệt thẹn quá hoá giận, nói xong thì chạy ngay đi.
Khóe miệng Triệu Húc Hàn giật giật vài cái, ngay sau đó liền hiểu, thì ra người phụ nữ này đã hiểu nhầm rồi.
"Hàn thiếu, tối hôm qua cậu làm gì với cô ấy vậy?" Cố Cửu trợn tròn mắt nhìn Triệu Húc Hàn.
"Không có gì. Cô ấy không sao, cậu đi về đi." Ánh mắt Triệu Húc Hàn lạnh lùng lườm Cố Cửu đang tò mò. Nhớ vừa nãy Kỷ Hi Nguyệt mắng người, đây mới là biểu hiện thường ngày của cô, cho nên cô không bị gì rồi. Chẳng qua điều khiến người phụ nữ này hiểu nhầm thật sự có điểm lúng túng, lông mày anh chau lại.
Cố Cửu kinh ngạc xong, lập tức mặt mày ủ ê khóc lóc nói: "Hàn thiếu, cậu như vậy không phải bạn chí cốt rồi. Gọi tôi đến rồi đuổi tôi về, tối hôm qua cuối cùng đã xảy ra chuyện gì? Sẽ không phải là cậu đã làm với Kỷ tiểu thư...? Hahaha..."
Vẻ mặt Cố Cửu hèn mọn bỉ ổi, hơn nữa còn làm màu đến nỗi lấy hai tay xoa xoa vào nhau, rất muốn biết bí mật của Triệu Húc Hàn.
"Cậu cũng hơi rảnh rỗi nhỉ. Có thể đi kiểm tra cho Vượng Tài, mấy ngày rồi nó không ăn gì." Triệu Húc Hàn lạnh lùng nói xong cũng đứng lên rời đi.
"Vượng Tài! Vậy mà cậu lại xem tôi là bác sĩ thú y!" Cố Cửu tức giận ở phía sau la hét. Vượng Tài là một con chó ngao Tây Tạng, bị xích lại ở vườn sau của biệt thự, những lúc bình thường đều không thả ra, sợ dọa đến người khác. Chẳng qua nếu Cố Cửu đã nổi trận lôi đình, thì cũng chẳng để ý đến gì cả.
"Vương Bá, tối hôm qua đã xảy ra chuyện gì?" Cố Cửu nhìn thấy Vương Bá đi ra, vội vàng bày ra dáng vẻ lấy lòng cười cười, nịnh nọt Vương Bá.