"Đau quá..." Kỷ Hi Nguyệt cảm giác cả người đau nhức, toàn thân giống như bị xe cán qua, cử động một chút cũng thấy khó khăn.
Không phải cô đã chết rồi sao? Rõ ràng đã bị người ta đẩy xuống từ tầng 28, chẳng lẽ ngã mà không chết? Hay là đau quá nên bị hồ đồ luôn rồi?
Kỷ Hi Nguyệt đau đến mức cả khuôn mặt nhăn nhó, chỉ hơi lắc lắc đầu liền cảm thấy choáng váng. Cô chậm rãi mở mắt.
Vừa nhìn thấy khung cảnh trước mắt, cô đã kinh ngạc há hốc miệng.
Ánh đèn vàng nhạt tỏa khắp căn phòng, một người đàn ông quấn khăn tắm quanh hông, bước ra từ nhà tắm đối diện. Thân hình người đàn ông cao lớn như trong Thần thoại Hy Lạp. Lồng ngực cường tráng, eo săn chắc, mông ngạo nghễ ưỡn lên, phía dưới là đôi chân dài thẳng tắp. Có thể nói là một vóc dáng hoàn mỹ!
Lúc này, người đàn ông cúi đầu dùng khăn lau tóc, từng giọt nước chầm chậm chảy xuống khuôn mặt lạnh lùng, xuống yết hầu đang chuyển động, thuận theo đó là phần cơ bụng sáu múi uốn lượn, rồi đi vào trong khăn tắm, biến mất không thấy gì nữa.
Một thân hình gợi cảm có thể khiến cho tất cả phụ nữ hóa sói.
Chỉ là người đàn ông này sao lại có chút quen thuộc?
Còn có phòng ngủ này cũng quen thuộc đến lạ?
Con mẹ nó! Không thể nào!
Cô nhớ lại, đây không phải là Đại Ma Vương Triệu Húc Hàn sao? Cảnh tượng này không phải từ năm năm trước, lúc cô bị Triệu Húc Hàn cưỡng bức đêm hôm đó sao?
Chỉ khác với lúc đó là, năm năm trước, khi tỉnh lại vào giữa trưa ngày hôm sau, cô không nhìn thấy Triệu Húc Hàn.
Mà bây giờ, cô đã tỉnh trước khi Triệu Húc Hàn rời đi. Hạ thân đau đớn như bị xé rách khiến cô thêm chắc chắn rằng, đây là di chứng của việc bị Triệu Húc Hàn thô bạo xâm chiếm.
Thật đáng sợ! Thật kinh khủng! Tại sao có thể như vậy?
Không sai! Nhưng chẳng phải cô đã chết rồi sao? Sao có thể quay lại năm năm trước? Đây rốt cuộc là chuyện gì?
Nhận ra điều này, Kỷ Hi Nguyệt kinh hãi vội vàng nhắm mắt lại. Cả người đều run rẩy vì sợ không tự chủ được. Trong lòng cô tràn ngập sợ hãi cùng mơ hồ.
Cứ coi như là quay lại năm năm trước, cô cũng vẫn như vậy, vẫn không có can đảm đối mặt với Triệu Húc Hàn. Người đàn ông này vô cùng đáng sợ, sự sợ hãi của cô đối với anh có lẽ đã in sâu vào trong tiềm thức.
Cô sợ anh. Thật sự rất sợ người đàn ông này. Bởi vì kiếp trước ở bên cạnh anh tám năm, người đàn ông này luôn dây dưa không rõ với cô. Tính tình cô hung hãn ương bướng, vậy mà vẫn bị Đại Ma Vương trấn áp, lăng nhục, tổn thương, giam lỏng. Quả thực là sống không bằng chết!
Nhưng bây giờ cô đã sống lại rồi!
Đây là quả là cơ hội trời cho. Cô phải nhìn rõ lúc trước cô đã sống khổ sở thế nào, nhìn rõ bản thân mình đã ngu xuẩn làm tổn thương bao nhiêu con người đã bảo vệ và quan tâm mình.
Nước mắt lặng lẽ chảy xuống gò má. Cô sai rồi! Cô biết cô sai thật rồi!
Vì thế ngay lúc này đây, cô muốn báo thù! Cô nhất định phải làm cho những kẻ đã hãm hại người thân của cô phải trả giá thật thê thảm!