Ưng vệ từ nhỏ lớn lên bên chủ tử, tình cảm như huynh đệ, hơn nữa vì hắn ta lạnh lùng độc miệng nên nhiều năm qua vẫn không có ai dám quát mắng hắn như vậy, bây giờ cô gái này dám bảo hắn "biến sang một bên" Đúng là anh dũng hơn người
Ưng lạnh lùng nhìn nàng "Ngươi tưởng ngươi là ai chứ? Từ nay trở đi ngươi chính là thị nữ của chủ tử."
"Ta cám ơn " Lâu Thất trợn ngược mắt, nàng sợ chết nhưng không có nghĩa là nàng có thể bán rẻ tôn nghiêm để được sống, thị nữ? Cái quái gì thế Nàng đường đường là mỹ nữ tới từ thế kỉ hai mươi mốt, sao có thể làm thị nữ Nàng lập tức vỗ vai Trầm Sát, liếc mắt nhìn hắn "Đặt ta xuống, các người đi đường lớn của ngươi, còn ta đi cầu độc mộc của ta..."
"Ha ha, tại hạ có thể sửa lời của cô nương một chút được không? Nên là ngươi đi đường lớn của ngươi, còn bọn họ thì đi tới cầu Nại Hà của bọn họ."
Một giọng nói đột ngột vang lên, dịu dàng như gió xuân lướt nhẹ qua tai, nhưng Lâu Thất nảy sinh ra một dự cảm nguy hiểm, giọng nói này vô cùng hư vô, bay bổng khiến người ta không xác định được phương hướng, giống như giữa trời đất bao la, nơi nào cũng có thể là vị trí của hắn.
Khi giọng nói này mới vang lên, sáu thị vệ lập tức vây quanh Trầm Sát, bung áo choàng ra hình thành một chiếc lều, che chắn toàn bộ họ lại.
Ánh trăng bị che lại, Lâu Thất toàn thân căng thẳng, cánh tay ôm nàng cũng siết chặt lại, nàng tì sắt trên lồng ngực của Trầm Sát, mùi máu tanh kia khiến nàng nhíu mày, đưa tay muốn đẩy hắn ra.
"Không muốn chết thì đừng cử động." Giọng Trầm Sát rất trầm.
"Ngươi không nghe thấy lời nói ban nãy sao, rõ ràng hắn đâu muốn giết ta, hắn tới để giết ngươi, đi theo ngươi ta không an toàn." Mặc dù nói vậy nhưng Lâu Thất cũng vẫn hạ thấp giọng.
Trầm Sát đột nhiên cười nhạt "Ngươi có muốn thử không?"
Vừa dứt lời, đột nhiên hắn vung tay ném mạnh nàng ra ngoài
Bà nó chứ Lại ném nàng ra ngoài rồi
Lâu Thất đụng vào một góc lều áo choàng, bay thành một đường cong ra ngoài, trên không trung nàng nhìn thấy người đàn ông đang đạp gió bay tới, gã ta có đeo một chiếc mặt nạ màu vàng, tay cầm một thanh đại đao, nhìn thấy nàng liền bật cười ha hả, nói "Cô nương tới hiến máu cho Ẩm Nguyệt Đao của ta à? Vậy tại hạ không khách sáo nữa nhé " Nói xong, gã vung đại đao lên, lưỡi đao ánh lên ánh sáng sắc lạnh dưới ánh trăng, mang theo tiếng gió rít, chém mạnh về phía nàng
Khốn nạn Không phải đã nói nàng có thể đi đường lớn của nàng sao?
Lúc này Lâu Thất vẫn còn đang bay trên không, lưỡi đao kia đang chém về phía eo nàng, nhìn lực chém, nhìn độ sắc của lưỡi đao, nếu bị chém trúng chắc người nàng sẽ biến thành hai khúc.
Mọi người đều tưởng rằng nàng sẽ kêu cứu nhưng không ngờ nàng lại kêu lên phẫn uất "Trầm Sát ta với ngươi không đội trời chung A a a "
Tên huyết nhân khốn nạn, nếu như nàng chết thì đều là do hắn ta hại
Trầm Sát vì ném nàng đi nên lại kiệt sức ngã xuống đất, đau đớn vô cùng, không còn sức để lên tiếng nghe thấy lời nàng nói, ánh mắt khẽ lóe sáng.
"Keng "
Khi đại đao kia chuẩn bị chém trúng nàng, kiếm của Ưng liền đỡ lấy đại đao đó, đồng thời giơ chân đạp nàng bay về hướng cũ, sáu thị về nhanh chóng phân tán, một người trong số họ giơ tay túm lấy cánh tay nàng, lập tức lại kéo nàng vào trong vòng bảo vệ.
Lâu Thất lại ngã sõng soài ra đất, lần này nàng chỉ có thể thở dốc.
Nàng gắng gượng bò dậy, ngồi trên mặt đất, bắt gặp một đôi mắt đỏ thâm trầm. Vẻ mỉa mai, chế giễu trong đó khiến nàng vừa tức giận vừa phẫn nộ, đồng thời cũng thầm kinh hãi.
Rõ ràng hắn ta rất cần nàng nhưng vì một câu nói của nàng khiến hắn không vui hắn liền lập tức ném nàng ra ngoài mặc cho nàng tìm tới cái chết Tàn nhẫn cực độ
Một giây trước đó nàng hoàn toàn không ngờ rằng hắn sẽ có hành động như vậy. Người đàn ông này đúng là tính tình thất thường.
Lâu Thất lúc này muốn khóc cũng không có nước mắt, nàng cảm thấy việc xuyên không lần này đúng là bi kịch, nhìn xem nàng vừa tới đã gặp phải những kiểu người gì
Bên ngoài có tiếng vật nặng rơi xuống, sau đó là tiếng rên khẽ của Ưng. Tiếp tới, bốn thị vệ đồng thời xông ra, trước mặt họ cũng không có gì che chắn nữa, Lâu Thất nhìn gã đeo mặt nạ một mình địch năm mà không rơi vào thế hạ phong.
"Ha ha, Trầm Sát, ba cận vệ khác của ngươi đâu rồi? Chỉ có một mình Ưng vệ đâu đủ để giết " Gã đeo mặt nạ vừa đáng vừa cười nhạo đối thủ "Hãy nhìn bộ dạng vô dụng của ngươi kìa Ngồi cũng không không ngồi dậy nổi, nói cũng không lên lời Chỉ có thể nằm ườn như một con chó chết để người khác bảo vệ, vậy mà cũng mặt dày nói mình là chủ nhân Phá Vực? Ha ha ha Ta thấy ngươi sau này hãy đổi tên làm Trầm chó chết đi "
Phụt một tiếng, một tia máu đậm đặc bắn ra, một thị vệ sắc mặt tái nhợt bay đi, chỉ để lại ở chỗ cũ một cánh tay
Một thị vệ khác nghiến răng xông lên nhưng đại đao như thể có mắt, lập tức chém ngược trở lại, một tia máu nữa bắn thẳng lên trời, nhưng đó là đầu của thị vệ kia bay đi.
Lâu Thất toàn thân lạnh toát, không phải nàng chưa từng nhìn thấy người chết trước mặt mình, nhưng đây là lần đầu tiên nàng thấy kiểu đồ sát này, khác hẳn với việc giết người bằng một viên đạn.
Hai thị vệ bảo vệ bên cạnh Trầm Sát thét lên một tiếng xông lên, Ưng quay đầu lại nhìn, ánh mắt lạnh lùng nhìn lên mặt Lâu Thất, nhưng không còn kêu nàng ôm Trầm Sát nữa, hắn quay đầu vung kiếm tiếp tục xông vào vòng chiến đấụ
"Trầm chó chết, xe ra tối nay ngươi sẽ phải chết dưới Ẩm Nguyệt Đao của ta rồi, chà chà, thực sự không biết nhược điểm này của ngươi sao lại lộ ra ngoài, ha ha, mười lăm hàng tháng đều biến thành kẻ vô dụng?"