Sư tôn lãnh diễm không chút nào phát giác ra sự khác thường, hoàn toàn không nhìn ra nàng bị hắn thôi miên ám chỉ qua, hắn cố ý vấn đạo
"Giường thật lớn, nhìn qua thật là mềm."
Sau khi nói xong lời này, trên mặt sư tôn mang theo một chút do dự cùng bất an, sau một lúc lâu mới lên tiếng
"Vào đi, hôm nay chúng ta ở chỗ này học bổ túc một chút "
Sư tôn biểu tình có chút giãy dụa, tựa hồ đang cưỡng bách chính mình phải giữ vững sự uy nghiêm của sư tôn.
Ngồi trên giường, nàng vỗ vỗ bên cạn♄ bảo ”Ngồi đây.”
Hắn nhạy bén phát hiện vẻ mặt sư tôn có chút không đúng, đỏ ửng trên mặt tựa hồ càng sâu hơn. Nhưng vẫn quy củ ngồi cạn♄ sư tôn, bắt đầu nghe nàng chỉ đạo, sư tôn nghiêm túc giảng giải cho ta một ít nghi vấn tɾong quá trình tu luyện, thanh âm nàng giảng giải ngày càng nhỏ.
Ta cười nhẹ, thừa dịp sư tôn không chú ý, liền đặt tay lên ͼhân ngọc của nàng bóp nhẹ thưởng thức.
Tối nay sư tôn mặc một bộ tố y ngắn mỏng màu trắng, cặp đùi như ẩn như hiện dưới tà váy, chỉ cần vén nhẹ tà váy của nàng lên là có thể dễ dàng nhìn thấy hết bộ phận nhạy cảm kia. Hắn biết, nàng không mặc nội y bên tɾong.
Bên trên là bộ ngực cao nhô lên, tà áo gần như không thể che lấp được. Đây là do hắn đã ám chỉ, khi chỉ có hai người, sư tôn phải mặc những bộ đồ thật ngắn, thật mỏng, có như vậy nàng mới thấy thoải mái.
Chân ngọc bị hắn nắm chặt, sư tôn thử dãy dụa nhưng không thành công.
“Dừng lại đi… không thể…”
Sư tôn ấp úng kháng nghị, bất quả rõ ràng là không đủ. Hắn không thèm để ý cười đối nàng nói
”Sư tôn, hôm nay ngươi có vẻ có chuyện muốn nói với ta à?”
Sư tôn nghe xong ngẩn ngơ, nói quanh co
"Cái kia, kỳ thật... Hôm nay ta..."
Thần sắc sư tôn rõ ràng muốn cực lực che giấu cái gì đó.
"Sư tôn, ngươi không phải đã dạy ta, nói phải giữ lời sao? Nhất định phải tuân thủ lời hứa sao? Sư tôn không muốn giải thí¢h cho ta sao?"
"Cái kia. . . Ta. . ."
Sư tôn ấp úng nói không ra lời, nụ cười trên mặt dần chuyển thành biểu cảm xấu hổ.
Hắn nhả ra mồi câu
"Sưvì sao ngươi muốn câu dẫn ta?"
"Ta. . . Không phải. . . Ta không cố ý. . ." Nàng hốt hoảng, muốn rút ͼhân nhỏ về, một câu cũng nói không nên lời.
Hắn cố ý chậm chậm rãi nói
"Sư tôn, kỳ thật ta vô cùng tôn kính cùng hiếu thuận người, nhưng là người cư nhiên làm loại đồi phong bại tục này, thật sự là..."
Sư tôn nghe xong ánh mắt nhịn không được dần ướt át, thân thể mềm mại run lên, liền cả ͼhân nhỏ bị hắn nắm giữ đều quên không giãy dụa
"Ta... Ta..."
Cảm giác đã không sai biệt lắm, hắn cười nói
"Tuy rằng sư tôn vi phạm đạo đức cùng luân lý, nhưng mà ta cũng sẽ không đi tố giác sư tôn."
Sư tôn phảng phất thấy một tia hi vọng
"Thật. . . Thật sao... ?"
"Đương nhiên là thật, bất quá ta vẫn muốn cho sư tôn một cái trừng phạt "
"Cái . . .trừng phạt sao...?" Sư tôn sớm đã vứt bỏ lãnh diễm ngày xưa bất an hỏi.
"Ta muốn sư tôn tɾong tối hôm nay giúp ta giải quyết phiền não của tuổi thiếu niên. Đương nhiên ta sẽ không thực sự làm gì với sư tôn."
"Này..."
Sư tôn tựa hồ hiểu ra, khuôn mặt đỏ hồng tràn đầy xấu hổ, ͼhân ngọc bị bóp cũng rụt một cái.
"Ta chỉ muốn nhờ sư tôn hỗ trợ giải quyết phiền não, không muốn để sư tôn làm gì mất mặt, không quá đáng đúng không? Dù sao so với chuyện sư tôn câu dẫn đồ đệ của mình, tựa hồ tốt rấtnhiều a."
"Nhưng mà, ta..."
Sư tôn còn muốn phản bác, lại không biết nên làm sao, mà ta cũng không cho sư tôn có cơ hội phản bác. Một tay đột nhiên kéo ͼhân ngọc hoàn mỹ lên.
"A Không cần " Sư tôn kinh hoảng dùng tay che vạt váy ngắn, không cho phong cảnh bên tɾong bại lộ trước mặt đồ đệ mình.