Sư tôn rên ɾỉ thống khổ, côn thịt hung mãnh ra vào, đôi tay không nhịn được đặt trên cơ bụng của hắn, theo bản năng muốn đẩy ra.
Sự phản kháng yếu ớt này ngược lại càng làm hắn tà hỏa tăng vọt, hắn bắt lấy mái tóc sư tôn, cưỡng bách nàng phụcvụ côn thịt càng sâu càng nhanh, phảng phất muốn đem cặp môi thơ๓ mềm kia trở thành âm đa͙o mà thô bạo thao lấy
"A. . . Sắp tới ... Đến rồi "
Hắn hưng phấn gầm nhẹ một tiếng, côn thịt rút ra từ tɾong cái miệng nhỏ nhắn đang nôn khan liên tục, quყ đầu dữ tợn nhắm ngay khuôn miệng hé mở bắn ra tinh dich.
Theo côn thịt lần lượt co rúm, tinh đặc trắng ngà trực tiếp bắn vào tɾong cái miệng nhỏ nhắn, không ít dương tinh sền sệt theo khoé miệng sư tôn chảy xuống cặρ vú cao thẳng phập phồng, tố y lấm tấm màu trắng làm sư tôn tiên tử có vẻ vô cùng chật vật.
Mái tóc đen bóng hỗn độn tản trên vai, bộ ngực sữa phập phồng bị tinh dich dần dần thấm ướt, làm lộ ra nhũ phong cực đại cao thẳng. Khuôn mặt tràn đầy mê mang cùng cái miệng nhỏ tràn đầy tinh tương nhầy nhụa, cảnh tượng dâm đãng xinh đẹp làm hắn thực hưng phấn.
Chờ khi khôi phụchơi thở, hắn ra lệnh, nhìn sư tôn chật vật nuốt xuống tinh dich.
"Sư tôn, hôm nay ta nhất định sẽ dùng tinh dich đút ngươi ăn no, để từ nay về sau, ngươi sẽ thí¢h hươռg vị tinh tử của ta "
Hắn cười dâm đãng, giống như dã thú mà lần nữa đè xuống thân mình sư tôn, buộc nàng ngẩng đầu nuốt xuống côn thịt vừa mới bắn tinh, ý đồ để sư tôn phụcvụ thâm hầụ
Sư tôn không hề có kinh nghiệm, thỉnh thoảng cơ hồ muốn ngất đi.
Một canh giờ sau, cả người nàng đổ mồ hôi, nhưng vẫn chưa thể làm hắn thất thủ.
Lại một canh giờ sau, cả người sư tôn mệt lả nằm ở trên giường hé miệng thở hổn hển. Trên mặt, tóc và quần áo đều dính tinh dich bạch trọc, tɾong cái miệng nhỏ nhắn đang thở dốc tản mát ra mùi hươռg tinh dich đặc trưng.
Điên cuồng phát dục xong, hắn mệnh lệnh sư tôn chống người dậy, quỳ ở trước hắn, dùng cái lưỡi rửa sach quყ đầu, sau đó mút ống tiểu, đem tàn tinh ngẫu nhiên trượt ra nuốt vào sach sẽ.
Nghỉ ngơi một hồi, hắn ℭường hóa lại mệnh lệnh thôi miên, mới cho phép sư tôn rửa sach thân thể. Đêm đó khi ăn muộn cùng sư tôn, hắn mơ hồ vẫn có thể ngửi được một cỗ mùi tanh đặc biệt.
Gần đây hắn thường thấy sư tôn vụng trộm nhìn hắn, sau đó khi nhìn lại nàng, nàng sẽ đỏ mặt trốn tránh như thiếu nữ hoài xuân.
Những lúc ăn cơm, khuôn mặt nàng ngẫu nhiên liền hiện lên một vệt ửng đỏ như ánh nắng chiều tà, phảng phất như đang suy nghĩ việc gì đó.
Hắn nhận ra, mệnh lệnh kia bắt đầu có hiệu quả, sư tôn đã bắt đầu thầm mếm hắn.
Trưa hôm đó, hắn vào phòng của sư tôn một lần nữa. Sư tôn như thường lệ đang ngồi xếp bằng tu luyện, nhưng tâm trí không tập trung cho lắm. Hắn làm bộ như không thấy gì, hỏi
“Làm sao vậy sư tôn?”
“Không… không có gì…” Sư tôn thấy hắn xong, khuôn mặt diễm lệ đỏ bừng ho khan, lắp bắp nói
”Tìm, tìm ta có chuyện gì?”
“Chính là nhớ sư tôn thôi.” Hắn dùng ánh mắt ôn nhu rồi thử trêu đùa sư tôn.
"A " Sư tôn bị đùa thì giật mình, khuôn mặt đỏ lên, lại hốt hoảng lắp bắp
"Ngươi, ngươi nói gì vậy, nhanh về phòng tu luyện, ta buổi tối có việc muốn nói với ngươi "
"Nhưng mà..."
"Nhanh chút " Sư tôn trực tiếp đem hắn đẩy ra ngoài, đóng cửa lại.
Xem ra, tối hôm nay có bất ngờ đây…
Mệnh lệnh kia có hiệu lực nhanh hơn so với hắn tưởng tượng.
Đêm đó, sư tôn đứng trước cửa phòng ngủ của mình lạnh lùng nói
”Ngươi gần đây tu luyện có điểm chậm, vậy nên để ta đến chỉ đạo cho ngươi.”
Hắn giả bộ như một đệ tử tốt, quy củ đi vào phòng ngủ sư tôn.
"Sư tôn, phòng ngủ người bố trí lại lần nữa sao? Nhìn qua thật ấm áp a."
Sư tôn đắc ý nói "Cũng không tệ lắm phải không? Tự ta thiết kế đó."