Sau khi uống rượu say, sư tôn mê ly nhìn về phía hắn, miệng mơ hồ nói
”Ta không có uống say, ta còn có thể uống…”
Hắn nhìn sư tôn nũng nịu, tim đập thình thịch bò lên giường, bắt lấy cổ tay nàng đặt lên trên đầu giường.
“A...bỏ ta ra…ta chưa say…” Sư tôn khẽ vặn vẹo thân thể, có lẽ do đang say hoặc nàng thấy hắn thân thuộc, nên theo bản năng sư tôn không dùng tu vi.
Thân hình mềm mại đầy đặn không ngừng ma sát lên người hắn, làm dục hoả càng ngày càng tăng.
Sư tôn phản kháng từ chối hai cái liền buông tha, đôi mắt đẹp mê ly, miệng mơ hồ không rõ nói thầm "Ta không say, đừng cản ta..."
"Được được được, sư tôn không say. Vậy chúng ta chơi một trò chơi nhỏ, nếu sư tôn thắng, ta liền cho sư tôn uống rượu tiếp, được không?" Hắn mỉm cười nói.
"Được rồi . . . Chỉ một lần " Sư tôn giùng giằng nói.
"Được, vậy bây giờ sư tôn hãy nhìn vào mắt ta. Chỉ cần sư tôn nhìn được 2 phút, ta liền nhận thua."
Hắn vừa nói vừa vận chuyển ma công, ý đồ thôi miên sư tôn.
Một lòng không chịu thua, sư tôn miễn cưỡng giương đôi mắt, gắt gao nhìn chằm chằm mắt hắn.
Hắn nhân cơ hội lại gần, sát bên tai nàng thấp giọng nỉ non chú ngữ thôi miên.
Dần dần, sư tôn đình chỉ nói thầm, đồng tử trong đôi mắt đẹp cũng dần dần mất đi tiêu cự. Hai phút sau, sư tôn trừ bỏ thân hình có chút lay động do hô hấp, còn lại đôi mắt tràn đầy mê mang, không nhúc nhích ngồi yên.
Hắn đem tay quơ quơ trước mắt nàng, nàng giống như một con rối bình thường, vẫn không nhúc nhích.
Thành công
Hắn cực kỳ hưng phấn mà vươn tay, bắt lấy bộ ngực hoàn mỹ của sư tôn.
“A…”
Sư tôn cau lại đôi lông mày, ánh mắt dường như khôi phục chút thanh minh.
Hắn vội vàng buông lỏng bàn tay, kiểm tra lại ánh mắt sư tôn, nhìn một hồi mới hài lòng yên tâm.
May quá, không có vấn đề. Thôi miên bắt đầu
“Ngươi tên là gì?”
“Dạ Như Lãnh.”
“Có mấy đồ đệ?”
“Hai.”
...
Bị thôi miên, sư tôn liền trả lời hết những gì ta hỏi.
Ta đối với sư tôn tùy ý hỏi thăm để kiểm chứng hiệu quả thôi miên, rồi hướng về phía sư tôn đang trong trạng thái dại ra, ra lệnh
"Hiện tại lời ta nói với ngươi đều là mệnh lệnh, ngươi sẽ đem nó chôn thật sâu ở trong đầu, cũng chấp hành tuyệt đối với chúng."
"Dạ."
"Đầu tiên, từ lúc ngươi nhìn chằm chằm vào đôi mắt của ta cho đến khi ta vỗ tay, thì ngươi sẽ quên mất trong thời gian đó, ngoại trừ việc ta cấp mệnh lệnh cho ngươi."
"Hai, khi ta nói "Sư tôn, ta có một vấn đề không rõ". Ngươi sẽ phải dẫn ta đi tìm một địa phương không người để giải đáp."
"Ba, khi ta nói "Sư tôn ta có rất nhiều vấn đề không rõ", ngươi sẽ đưa ta về phòng ngươi để chỉ dạy. "
"Dạ."
"Sau cùng, ngươi hôm nay chỉ nhớ rõ, sau khi ta đưa ngươi về phòng, ngươi liền ở trên giường ngủ thẳng đến sáng sớm ngày mai."
"Dạ."
"Hiện tại, chúng ta vừa mới về phòng. Ngươi nên làm chuyện ngươi muốn làm a "
Hắn nói xong liền vỗ tay, chỉ thấy thân thể mềm mại của sư tôn run lên, giống như không nhìn thấy hắn mà mơ màng nói khẽ
"Đầu đau quá. . ."
Nói xong ngay cả y phục cũng không để ý liền chui vào trong chăn, chỉ chốc lát liền ngủ say.
Thôi miên xem như thành công sơ bộ, dù sao sư tôn tu vi cũng không thấp.
Nhưng cũng có thể làm ra một ít chuyện kích thích nhỏ, dù sao theo mệnh lệnh, nàng chắc chắn sẽ ngủ thẳng đến sáng mai.