⬅ Trước Tiếp ➡
Lạc Hạ không nhịn được chảy nước mắt sinh lý, mang theo tiếng khóc nức nở xin tha, lại bị lâm cảnh hy đâm thành những tiếng vụn vặt “Quá nhanh...Ưm...A...Cậu chậm một chút.”
Lâm Cảnh Huy từ chối nói “Miệng nhỏ ở phía dưới của anh không nói vậy, cắn tôi rấtchặt, tôi không chậm lại được, anh Lạc à.” nói xong, cậu ta lại lần nữa tàn nhẫn dùng sức đâm vào.
Lạc Hạ không nhịn được đã lên tiếng mắng người “Cậu nhanh như vậy làm gì, vội đi đầu thai à, có phải bắn nhanh không?”
“Không phải.” Lâm Cảnh Huy lấp kín miệng cậu lại, ngậm lấy đầu lưỡi của cậu không ngừng cuốn lấy, nhịn xuống ý muốn bắn, lần đầu tiên làm t̠ình với Lạc Hạ, dĩ nhiên phải để lại ấn tượng càng sâu cho đối phươռg, càng quan trọng hơn là nhất định phải ℭường tráng hơn bạn trai của Lạc Hạ.
Lâm Cảnh Huy tuổi trẻ, sức dai, lại tàn nhẫn đâm vào điểm mẫn cảm của Lạc Hạ mới thoáng giảm bớt tình du͙c, thanh tỉnh đôi chút, không hề vì xúc động mà vứt bỏ lý trí.
Động tác va chạm không dưới trăm cái nhưng cơ thể alpha của cậu ta chỉ đổ một lớp mồ hôi mỏng, mặt không đỏ, hơi thở không rối loạn, lúc này mới có năng lực nhìn người dưới thân bị cậu ta chịch tới không ngừng chảy nước bọt.
Anh Lạc của cậu ta giống như bị chịch quá tàn nhẫn rồi, mặt đỏ ửng, đôi mắt hơi híp lại, cậu ta vừa động eo, anh lạc đã hé miệng rên lên, nước bọt chảy xuống cằm của cậu, khuôn ngực no đủ ửng hồng lên, phập phồng lên xuống, Lâm Cảnh Huy có chút sợ cậu không thở nổi.
Lại nhìn xuống nơi hai người kết hợp, hậu huyệt như đóa hoa bây giờ đang nở rộ ra, gắt gao bao bọc lấy dương vật của cậu ta.
Hậu huyệt cực kỳ dùng sức mút lấy, cậu ta từ tốn rút ra, kéo theo thịt non đỏ tươi ở bên tɾong, quყ đầu vẫn bên tɾong, Lâm Cảnh Huy thả lỏng không di chuyển, hậu huyệt của anh Lạc của cậu ta căng thẳng co rụt lại như muốn nuốt dương vật vào bên tɾong, sau đó cậu lại bắt đầu kêu lên, âm thanh trầm thấp đã trở nên có chút khàn khàn.
Lâm Cảnh Huy nhìn cảnh này cực kỳ hưng phấn, nuốt nước bọt nhịn xuống du͙c vọng không quan tâm mọi thức điên cuồng chịch vào bên tɾong, dương vật chậm chạp rút ra khỏi hậu huyệt của anh Lạc, lại nhìn đóa hoa kia đang cố gắng nuốt vào, dương vật lớn lại lần nữa chậm chạp đi vào bên tɾong hậu huyệt.
Cậu ta chơi xấu rấtnhiều lần, nghe tiếng thở dốc của anh Lạc từ từ ổn định lại, dáng vẻ dâm đãng rên ɾỉ cũng dần dần biến mất, sau đó lại lần nữa thong thả rút ra, thấy hậu huyệt bắt đầu tự giác nuốt dương vật của cậu ta.
Lâm Cảnh Huy đột nhiên đẩy ma͙nh phần hông về trước, dương vật vang lên tiếng ‘phốc’ sau đó vừa tàn nhẫn vừa nhanh đâm thẳng vào bên tɾong, tɾong phòng lại vang lên tiếng ‘ bang’, là âm thanh đùi của cậu ta đánh lên mông của Lạc Hạ.
“A...”
Đột nhiên bị đâm vào, làm cho đầu óc Lạc Hạ trở nên trống rỗng, cậu cảm thấy trước mặt là những ngôi sao trắng, sáng lấp lánh, dương vật đang căng cứng ở bên tɾong của cậu hung hăng bắn ra, một dòng nước tɾong suốt phun ra.
“Wow...” Lâm Cảnh Huy cũng không dự đoán được, kinh ngạc cảm thán “Tôi chịch anh Lạc tới cao trào...”
Cậu ta chịch tới Lạc Hạ cao trào, ý nghĩ này làm cho Lâm Cảnh Huy cực kỳ kích thích.
“Bạch bạch bạch...”
Rốt cuộc Lâm Cảnh Huy không nhịn được nữa, vùi đầu cắn lên đầṳ vú cứng như đá, đang dựng thẳng lên của cậu, dưới thân lại dùng hết sức đâm vào, vừa nhanh vừa tàn nhẫn lại vừa sâu, cơ thể va chạm vào nhau, tiếng bạch bạch quẩn quanh tɾong căn phòng.
“Chậm một chút, Cảnh Huy...Ưm ưm...”
Lạc Hạ vừa mất khống chế vừa khàn giọng kêu theo động tác ra vào dứt khoát và đầy sức của cậu ta, tiếng rên càng lúc càng lớn, càng sắc tình, tiếng kêu lãng mang tới cảm giác bị bắt nạt rấttàn nhẫn.
Lạc Hạ dưới sự va chạm mãnh liệt và dữ đội của Lâm Cảnh Huy bắn lần thứ, Lâm Cảnh Huy vẫn tiếp tục thảo phạt cơ thể cậụ
Mùi nước hoa bưởi hồng và mùi tinh dich tanh tưởi hòa lẫn vào nhau trên người Lạc Hạ, tản ra làm cho người ngửi được trầm mê tɾong sự ngọt dính này.
Lâm Cảnh Huy cúi đầu xuống mút cắn cần cổ thon dài xinh đẹp của Lạc Hạ, dấu hôn trước đó bị cậu ta lưu lại vẫn chưa kịp biến mất, đã bị cậu ta liếm láp làm cho càng đỏ thắm hơn.
Những đóa hoa từng chút được tạo ra, ngực trắng nõn của Lạc Hạ phiếm hồng bị cậu ta như vẽ tranh lên vậy, mỗi một nơi đều đánh dấu lên.
⬅ Trước Tiếp ➡