⬅ Trước Tiếp ➡
Lúc này anh mới lấy điện thoại ra xem.
Thấy mấy ông lão trong nhà gọi điện tới, ánh mắt anh lạnh lùng, không thèm nhìn tới điện
thoại.
Anh đặt điện thoại lên bàn, đứng dậy đi tắm. Cơn tức giận này cũng thật lớn.
Mộc Tử Hành nhanh chóng nhắc anh:” Hạo Thành, cậu cần thận chút, đừng để vết thương
động tới nước.”
Lục Hạo Thành ngoảnh mặt làm ngơ, đi vào
phòng tắm đóng rầm cửa lại.
Mộc Tử Hành sợ tới mức rụt cả cổ, cơn tức
giận này cũng thật là lớn.
Anh thật hi vọng rằng khi Hạo Thành tỉnh dậy, Lam Lam của anh có thể xuất hiện ngay trước mắt anh, vậy là những ngày tháng đau khổ của
anh cũng sẽ được giải thoát.
Tôi chính là phu nhân tương lai của giám đốc. Ánh sáng ban sớm xuyên qua khung cửa sổ,
chiếu sáng khắp cả căn phòng.
Âm thanh của xe cộ buổi sáng sớm, náo nhiệt
ồn ào.
Lam Hân chậm rãi mở mắt ra, vận động tay
chân nhìn thoáng qua căn phòng.
Vừa đúng lúc đã 8 giờ, vẫn còn đến kịp.
Cô không có thói quen ngủ nướng, đúng giờ sẽ tỉnh.
Cô nhanh chóng xuống giường, đi vào nhà vệ
sinh.
Đánh răng rửa mặt xong xuôi, cô liền trang điểm một chút, chỉ là tô chút son màu hồng kiểu khuôn mẫu.
Tôi chính là phu nhân tương lai của giám đốc.
Làn da của cô rất đẹp, trang điểm lên lại càng
đẹp hơn.
Cô mặc lên đồng phục công ty, mặc áo sơ mi màu trắng, một cái váy đen bó, làm lộ ra đường
⬅ Trước Tiếp ➡