Anh nâng tay lên, nhìn qua một lượt, gọi lớn:” Lam Lam, không kịp rồi, đã sắp bảy giờ rồi, Nhiên Nhiên đã bắt đầu diễn được phân nửa rồi.”
“Vậy phải làm sao đây? hành lí đều ở xe vận chuyển rồi, gần đây cũng không có cửa hàng quần áo nào ” Lam Han nhìn chiếc váy của mình, trên dính toàn máu.
Đầu óc của Lam Hân nhanh chóng chuyển động suy nghĩ, Lam Hân cô chính là một nhà thiết kế, lần này đến Giang thành là đến tổng công ty làm việc một tháng.
Cô nhè nhẹ cắn môi, việc này không làm khó được cô.
Cô nhanh chóng hướng về phía Cẩn Hi hỏi:” Cẩn Hi, có kéo không ?”
Cẩn Hi đoán được cô muốn làm gì, nhanh chóng lấy chìa khóa xe, mở cốp xe ra, lấy một cây kéo màu hồng đưa cho Lam Hân.
Lam Hân cầm lấy cái kéo, khóe môi khẽ nhếch lên, mỉm cười tự tin.
Cô xoay người, cắt theo đường dính máu 1 hình lá sen, như thế này, sau dài, trước ngắn, không có cảm giác sexy quá, làm lộ ra đôi chân thon dài, như vậy càng trở nên quyến rũ hơn.
Lam Hân gật đầu hài lòng, phụ nữ có thể dịu dàng, lại vừa có thể sang chảnh, không câu lệ tiểu tiết, nhưng tuyệt đối không thể trông lôi thôi.
Cẩn Hi quay sang nhìn cô, khẽ cười:” Oa, Lam Lam, thật không hổ danh là nhà thiết kế, cái váy bị dính máu được cô cứu vớt rồi.”
Lam Hân đưa cái kéo cho Cẩn Hi, cười nói:” Đi, Cẩn Hi, chúng ta đi nhanh một chút, không thì không đến kịp mất .”
Ừ. Cẩn Hi nhanh chóng cất kéo đi.
Hai người chạy đến tòa nhà, đúng lúc thang máy mở, hai người bước vào sau, Cẩn Hi nhấn tầng 26.
Ra khỏi thang máy, liền nghe thấy tiếng đàn dương cầm du dương truyền tới, tiếng đàn này, Lam Hân biết rõ, là của con trai bảo bối Nhiên Nhiên, bước chân của cô ngày càng nhanh đi đến phòng đấu.a
Vừa bước vào cửa, bên trong có rất nhiều người, có nhiều phóng viên vây quanh khán đài chụp ảnh cậu bé.
Mà hôm nay là còn phát trực tiếp khắp cả nước.
Lam Tử Nhiên bây giờ là một thiên tài nổi khắp cả nước, nhận được sự chú ý của cả nước.
Ánh mắt Lam Hân hiền dịu nhìn con.
Trang phục Lam Tử Nhiên hôm nay mặc có chút trang trọng, người mặc bộ tây phục màu đen, thắt một chiếc nơ, tóc tai nghiêm chỉnh, toát lên vẻ anh tuấn, tao nhã cầm chiếc đàn dương cầm.
Ba đứa con của cô, đứa thứ nhất Tử Tuấn, đứa thứ hai Tử Nhiên, con gái là Tử Kì, sau khi sinh ba đứa con đã đem đến cho cô rất nhiều may mắn.
Chưa lập gia đình mà đã có con, đứa trẻ không có bố, rất nhiều cô gái không đảm được trách nhiệm này, lại càng sợ lời ra tiếng vào, đều sẽ lựa chọn bỏ đứa nhỏ.
Nhưng khi cô biết mình có thai, cô đã từng rất sợ.
Nhưng đấy là một chuyện, cô không có người nhà, bạn bè cũng rất ít.
Đứa bé trong bụng, trở thành niềm hi vọng của cô, là người thân của cô, nên cô quyết định sinh đứa trẻ ra, lúc kiểm tra phụ sản, mới biết là cô mang thai ba, lúc đó cô rất kinh ngạc, nhưng ngay sau đó hạnh phúc không ngừng.
Tạo phúc bao đời mới có thể mang thai ba được đây ?
Lúc đó cô hạ quyết tâm sinh con, không quản khó khăn, chỉ cần có người thân ở bên , cô liền có thêm dũng khí để mà sống tiếp.
“Lam Lam, Cẩn Hi” Giọng nói cách đó không xa, một người mặc chiếc váy bó sát màu đỏ thẫm, lộ ra đôi chân thon dài, khiến cho người ta mơ mơ màng màng.