Chương 8
cơm " Cố Liệt Dũng xông tới, thấy Ôn Như Thủy tự chơi đùa đến mức thế này, trong lòng cảm thấy quả nhiên dáng vẻ ngây thơ kia của cô là giả.
Cố Liệt Dũng đánh mạnh vào bướm nhỏ đang nhầy nhụa nước của Ôn Như Thủy, đánh thức cô "Ăn cơm Có nghe thấy không hả " Ôn Như Thủy bừng tỉnh, thấy người mình ướt nhẹp, xấu hổ không nói nên lời.
Cô vừa mới mộng xuân, không ngờ lại chảy nhiều nước như thế, khăn tắm cũng rơi xuống dưới giường..
Quả nhiên cô là đồ ngốc mà hu hu hụ "Muốn tôi nói mấy lần nữa đây hả?" Cố Liệt Dũng thấy Ôn Như Thủy ôm chăn hoài nghi nhân sinh, bắt đầu mất kiên nhẫn.
"Rất xin lỗi..
Tôi mặc quần áo đã." Ôn Như Thủy thấy Cố Liệt Dũng không có ý tránh đi, đành phải xấu hổ mặc áo quần trước mặt anh.
Ôn Như Thủy và Cố Liệt Dũng ngồi ăn cơm với nhaụ Người hầu hầu hạ bên cạnh, trừ người đó ra cũng không có người nào khác.
Cố Vạn Quyển bị trúng gió, bây giờ đang nằm trên giường chờ cho ăn.
Mà nghe nói cậu chủ còn lại đang bận công tác, bình thường ít trở về, hơn nữa hình như quan hệ giữa hai cậu chủ cũng không tốt.
"Đang nghĩ gì thế?
Ăn đi." Cố Liệt Dũng ở bên cạnh nghe thấy tiếng bụng Ôn Như Thủy kêu lên thì càu nhàu, muốn cho cô ăn no rồi chơi cô một lúc.
Không ngờ Ôn Như Thủy lại không cảm kích, bây giờ vẫn chưa ăn.
Ôn Như Thủy nghe thấy tiếng Cố Liệt Dũng, lập tức định thần, cầm đũa gắp đồ ăn.
Cố Liệt Dũng thấy Ôn Thư Thủy vẫn đang chọn đồ ăn, đặt đũa xuống, ôm người ngồi trên đùi mình, gắp miếng thịt đưa đến miệng Ôn Như Thủy "Há miệng ra." "Tôi.." Ôn Như Thủy không muốn ngồi ăn cơm trên đùi Cố Liệt Dũng.
Đằng sau có thứ gì đó đâm vào mông cô..
"Hay là cô muốn tôi dùng thằng em của tôi cho con bướm của cô ăn ?" Cố Liệt Dũng hỏi.
Mặt Ôn Như Thủy đỏ bừng.
Sao Cố Liệt Dũng có thể nói như thế được..
Hơn nữa nhóm người hầu còn ở đây "Mấy người đi xuống trước đi." Cố Liệt Dũng đuổi người hầu đi, xốc váy Ôn Như Thủy lên, làm bộ muốn nhét gậy thịt vào.
"Đừng Tôi ăn " Ôn Như Thủy vội vàng cúi đầu, ăn miếng thịt kia.
"Vậy mới ngoan." Cố Liệt Dũng cắm ngón tay vào trong quần lót Ôn Như Thủy, vuốt ve cánh bướm trơn bóng múp míp của cô, ngón tay đi xuống do thám, sờ nắn hạt đậu nhỏ một chút.
"A..
Ưm a.." Ôn Như Thủy ăn cơm cũng không suôn sẻ, Cố Liệt Dũng cứ chơi đùa nơi đó của cô, cô không thể ăn cơm được.
"Há miệng" Lực chú ý của Cố Liệt Dũng tập trung ở cô bé dưới tay, cơ bản không để ý đũa ở đâụ Ôn Như Thủy dùng sức áp sát, né tránh cái đũa đang sắp chọc vào mắt cô.
Cố Liệt Dũng còn tưởng rằng Ôn Như Thủy no rồi, lập tức buông đũa, tay kia cũng nhanh chóng đi vào.
Hai ngón tay cắm vào tiểu huyệt ướt đẫm, ra ra vào vào một chút, bắt đầu mở rộng.
Động dâm nhỏ phát ra tiếng nước không ngừng.
Ôn Như Thủy nghe thế, che gương mặt đỏ bừng như sắp cháy.
Đaụ." Ôn Như Thủy như bị dương vật to lớn chọc thủng, giãy dụa kháng cự, bàn tay bé nhỏ non mềm đặt trên đùi Cố Liệt Dũng, muốn rút người ra.
"Yên nào, đừng lộn xộn " dương vật Cố Liệt Dũng còn cắm trong tiểu huyệt Ôn Như Thủy, chút nữa bị gãy.
Cố Liệt Dũng đánh vào bờ mông trắng nõn vài cái,