Anh nghĩ cô sợ bị đám đông chú ý nên muốn nhanh chóng kết thúc chuyện này.
Nhưng ngay sau đó, Sơ Vũ chỉ tay vào gã đàn ông đang nằm dưới đất, nhẹ giọng nói "Tốt nhất là đạp vừa đau vừa không để lại vết thương."
Thẩm Trạc không nhịn được bật cười, nhìn thì như một con thỏ non, ai ngờ suy nghĩ lại thú vị đến thế.
Người xung quanh bắt đầu tụ tập đông hơn. Sơ Vũ vốn không quen bị chú ý, lén nhìn xung quanh tìm chỗ tránh ánh mắt của đám đông.
Nhận ra sự bất tiện của cô, Thẩm Trạc lùi lại một bước, khéo léo đứng chắn phía trước, che khuất cô khỏi tầm nhìn của mọi người.
"Quá đơn giản." Ánh mắt anh lạnh lẽo nhìn xuống gã đàn ông vẫn đang rên ɾỉ "Nếu có để lại dấu vết gì, tôi đi bằng đầu”
...
Tại đồn cảnh sát, Sơ Vũ ngồi bên cạnh một nhóm nam sinh, tất cả đều trông giống sinh viên Kinh Đại. Họ đang nhìn gã đàn ông khóc lóc kêu oan với gương mặt không cảm xúc.
"Các cậu có gì muốn giải thích không?" Viên cảnh sát liếc qua nhóm sinh viên.
Sơ Vũ không ngần ngại, chỉ thẳng vào gã đàn ông lớn tiếng tố cáo "Chú cảnh sát, chính hắn đã bám theo cháu và định giở trò xấụ Nếu không tin chú có thể kiểm tra quần áo cháu, chắc chắn trên vai có dấu vân tay của hắn "
Thẩm Trạc thoáng nhìn cô, định bảo rằng quần áo không dễ lưu lại vân tay như vậy, nhưng anh nhịn không muốn làm cô mất tinh thần.
"Nhưng các người động tay động chân trước " Gã đàn ông đỏ mặt tía tai, biểu cảm khoa trương như một tên hề.
"Đúng, tôi đánh đấy." Thẩm Trạc nói, giọng thản nhiên như không.
Phương Bác là cậu bạn đi cùng, không hề sợ rắc rối bồi thêm "Vậy thì sao?"
Thẩm Trạc liếc qua Sơ Vũ đang bất bình, giọng điệu nhẹ nhàng hơn
"Chúng tôi cùng trường, thấy bạn gặp nạn thì cứu, không đúng à, chú cảnh sát?"
Viên cảnh sát liếc qua gã đàn ông bị thương ở chân. Dù gã kêu đau không đi nổi, nhưng với kinh nghiệm nhiều năm của ông, chấn thương này thậm chí không tính là bong gân. Rõ ràng là có người đã "có nghề ra tay".
Quả nhiên chỉ có nước ngậm bồ hòn làm ngọt.
"Đây là lần thứ mấy rồi? Lần trước vừa bị tạm giam, giờ lại gây chuyện. Tôi cảnh cáo anh, tiếp tục thế này sớm muộn gì cũng bị xử lý nghiêm." Viên cảnh sát tỏ rõ sự khó chịụ
Gã đàn ông lắp bắp không nói nên lời, gã không ngờ cảnh sát lại nhớ mặt mình.
Sơ Vũ là sinh viên năm hai, nhưng cô luôn không quan tâm chuyện ngoài đời. Vì vậy, cô hoàn toàn không biết rằng quanh khu vực gần trường có một kẻ hay gây chuyện.
Cảnh sát vẫn theo thói quen dặn dò đám sinh viên trẻ tuổi, ánh mắt chuyển qua Thẩm Trạc và nhẹ giọng nhắc nhở
"Dù là cứu người cũng không nên hành động bộc phát, chú ý chừng mực, cậu tên gì?"
Sơ Vũ hoảng hốt, sợ rằng chuyện này sẽ làm liên lụy đến Thẩm Trạc. Nếu cảnh sát ghi lại tên và thông báo về trường thì rắc rối to.
Cô lấy hết can đảm, lên tiếng "Chú ơi, không phải cứu người đâu ạ "
Cả Thẩm Trạc lẫn viên cảnh sát đều quay lại nhìn cô. Thẩm Trạc không có vẻ gì lo lắng, chỉ chờ xem cô sẽ bịa ra chuyện động trời gì nữa.
Dưới ánh mắt của cảnh sát, Sơ Vũ không hề do dự, nắm lấy góc áo của Thẩm Trạc, dõng dạc tuyên bố "Anh ấy là bạn trai cháu, vừa rồi chỉ là thấy cháu bị quấy rối nên không kiềm chế được. Chúng cháụ.. đây là tự vệ chính đáng "
Mắt Sơ Vũ vốn đã hơi đỏ, trông như sắp khóc đến nơi. Cô ngước lên nhìn viên cảnh sát với ánh mắt đáng thương.
"Chú ơi, pháp lý cũng không ngoài tình người. Bạn trai cháu làm thế cũng chỉ vì muốn cứu cháu thôi."
Thẩm Trạc ngồi bên cạnh suýt nữa bật cười thành tiếng, cô gái này học khoa diễn xuất hay sao mà có thể ứng biến tài tình thế?